This is default featured post 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện tình cảm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện tình cảm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Nhật ký son môi

Nhật ký son môi

Tác giả: Gào

Giới thiệu nội dung:

Nhật Ký Son Môi - Toàn bộ cuốn truyện không phải là những trang nhật ký ghi lại những sự việc, cảm xúc diễn ra theo kiểu từng ngày, từng giờ, trái lại, nó được kết cấu chặt chẽ với cốt truyện rõ ràng và đơn tuyến. Thời gian ước tính kéo dài khoảng 5 tháng, xoay quanh câu chuyện nhân vật "Tôi" - một cô gái hơn hai mươi tuổi xinh đẹp, cá tính, sắc sảo, dám yêu, dám sống và dám chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Cô có người yêu kém 2 tuổi đang du học nơi trời Tây, chàng trai ấy phản bội cô và cô sống khổ sở trong sự ngăn cấm của gia đình chàng trai, trong tình yêu da diết mãnh liệt và tinh thần thủy chung như nhất dù có bao cách trở, cũng như phải đối mặt với những khó khăn trong công việc, cuộc sống và thời kỳ khó khăn "khủng hoảng tuổi hai mươi".

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Nhật ký son môi - 2 - Khi một thứ rời bỏ bạn - Mọi thứ rời bỏ bạn

Nhật ký son môi

2 Khi một thứ rời bỏ bạn – Mọi thứ rời bỏ bạn


Bạn sẽ không bao giờ đoán được những điều sẽ đến với cuộc đời bạn vào ngày mai, ngày kia, hoặc nhiều ngày sau trong tương lai. Thế nên, phần lớn thời gian bạn để cho hiện tại trôi qua mà chẳng trông chờ điều gì cả.

Nhật ký son môi - 1 - Tình yêu của tôi

Nhật ký son môi

Tác giả: Gào

1. Tình yêu của tôi

Ghi chép của một cô gái trải qua khủng hoảng tuổi hai mươi…
“Em giấu nỗi buồn trong thỏi son môi
Để mấp mé nụ cười qua đôi môi bôi trát kỹ…”
Anh à, anh có biết là…Em đã rất đau khổ không?


~~~~~
Tôi bước vào thời kỳ khủng hoảng của tuổi hai mươi. Không biết bao nhiêu người bước vào tuổi hai mươi hoặc sau tuổi hai mươi một tí (tức là 21, 22 như tôi bây giờ), phải sống trong thời kỳ này? Cái thời kỳ mà mỗi sáng thức dậy, sờ tay lên má lại thấy ướt. Nước mắt có lẽ đã chảy suốt đêm ngay cả trong giấc ngủ, dù là chẳng mơ gì. Tôi gọi những giọt nước mắt ấy là nước mắt của tiềm thức. Tôi khóc ngay cả khi không biết mình đang khóc. Không biết thì không biết luôn đi đã đành, đằng này, mỗi sáng thức dậy phải đối mặt với ngần ấy những thứ ươn ướt như thế, tôi cảm thấy rất rầu rĩ.
~~~~~

Cà phê cuối chiều

Cà phê cuối chiều

Tác giả: Hà Nguyên


Tôi chấm dứt một ngày dài mệt mỏi và lê thê bằng việc nhấm nháp một tách cà phê. Đen, không đường, đắng và nhiều cặn, loại cà phê dở nhất mà tôi có thể tìm ra. Tôi thích thế, hay chỉ là thói quen đã lặp đi lặp lại từ 8 năm nay? Không chắc nữa.
Tôi là một đứa con gái quái đản, lạnh lùng, tự cao, kiêu ngạo và hãnh tiến… không biết còn thêm tính từ gì nữa, đến giờ tôi mới chỉ nghe được có thế. Người ta nhìn vào những thói xấu của tôi để lên án, chì chiết. Thế nên, tôi đã học được cách tự bảo vệ mình khỏi những lời đàm tiếu, tôi nhấm nháp tách đen dở thúi vào mỗi cuối ngày, như nhấm nháp những lời xấu xa làm tôi tổn thương.
Tám năm nay tôi không khóc, tôi chỉ uống cafe đen, viết nhăng nhít lên bất kỳ nơi nào có thể hiện chữ, ngủ một giấc vật vờ và sáng ngày ra, đôi mắt thâm quầng, tôi ngẩng đầu lên đối diện với mọi thứ.

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

Khoảng cách ngày tình nhân

Khoảng cách ngày tình nhân

Tác giả: Blogger Mei Mei

“Không có tình nhân trong Valentine, ít nhiều cũng có cảm giác lạc lõng, bơ vơ, tôi chỉ nghe thấy những giai điệu bi thương, đang cắt xé đi những ưu tư, phiền muộn…”

~~~~~
Tôi lắng nghe bài bát trong chương trình radio trước đây tôi từng gắn bó hơn năm trời, chương trình có giọng nói làm mê hoặc con tim tôi, chương trình đến với ban đêm biến tôi thành một con người khác với ban ngày…
Đã từ lâu kể từ ngày người đó không làm chương trình này nữa, tôi cũng không còn thức khuya để nghe, thức khuya để nhắn đi vài dòng tin nhắn và chờ đợi hồi âm từ người đó nữa. Đã lâu lắm rồi, giờ đây nghe lại những giai điệu nhạc của chương trình trong một đêm không ngủ được như đêm nay, tôi lại nhớ về Yến Tử - biệt danh của người làm chương trình mà tôi thích, và lại nhớ về Hiểu Phàm - người giúp việc của tôi.

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

Chỉ đơn giản là Last Christmas

Chỉ đơn giản là Last Christmas

Tác giả: Blogger Bảo Nguyên


"Kỷ niệm nhẹ như những cơn gió, nhưng đủ nặng để người ta giật mình khi nó bất chợt ùa về..."

~~~~~
Tuyết rơi.
Tôi thong thả đi xuống con hầm cắt ngang qua đường. Tiếng bước chân vang vọng từ đâu tới, hơi thở nào thoang thoảng quanh đây. Cô độc và lạnh lẽo. Lối ra dẫn đến một bến tàu điện đi vào trung tâm thành phố. Dường như người ta đặt nó ở đây chỉ để phục vụ cho việc đi lại của người Việt.
Quanh tôi, từng đoàn xe vẫn nối đuôi nhau, im ắng. Ôm lấy những con đường là những cánh đồng cỏ mênh mông.
"Ờ, nghĩ xem tiếp theo thế nào thì hợp lý".
Không vội vã như mọi khi, tôi bước đi thật chậm, hít lấy cái lạnh của nước Nga. Tôi giật mình nhận ra, mùa giáng sinh đang ùa tới khắp đại lộ, lung linh, rực rỡ, náo nức… Vậy mà hôm nay đầu óc của một thằng như tôi bỗng cảm nhận được những điều này. Và nó làm tôi nhớ tới một người…
Tôi phì cười khi nghĩ tới câu chuyện với Bảo An ngày đó, một ngày đúng thời điểm này của 7 năm trước…

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Hai chiếc USB

Hai chiếc USB

Tác giả: Blogger August Pink


"Hãy yêu những gì mình có, hãy quên những gì không đáng nhớ và hãy nhớ những gì không đáng quên."
~~~~~
1. Sáng nào cũng vậy, trước giờ đi làm, Diệp Thư lại đứng trước gương, cẩn thận đeo vào cổ chiếc USB màu đen, rồi chiếc USB màu xanh, và cuối cùng là chiếc thẻ công chức. Nhiều lần, anh lại bên cô, vòng tay qua eo cô rồi thì thầm
“Ai cũng như vợ yêu của anh thì các hàng nữ trang ê sắc ế mất thôi!”
“Em dám chắc là họ không ế đâu! Vì làm gì có ai yêu anh như em, làm gì có ai có được hai chiếc USB rất đặc biệt này!...” – Cô cười. Tự tin.

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

7 ngày chia tay

7 ngày chia tay

Tác giả: Blogger Gà Đua Xe ^^

"Hồi nhỏ xấu xí, hay nói, hay cười. Lớn lên nói ít, cười nhiều nhưng vẫn xấu."
~~~~~

- Chúng ta không hợp nhau nữa. Chia tay đi!
Em không thể ngờ mọi chuyện thay đổi nhanh đến vậy. Anh thay đổi hay em thay đổi? Em cố gắng để vun đắp tình yêu của chúng ta để rồi bây giờ thì sao hả anh. Em không muốn có một kết thúc như thế. Một tháng nay anh đã không còn nhắn tin cho em thường xuyên với những câu nói ngọt ngào quan tâm đến em như khi ta bắt đầu yêu nhau. Một ngày không nhận được tin nhắn trả lời của anh là một ngày dài… dài lắm trong em, anh có biết?
Anh không thể ngờ em lại dứt khoát đến thế. "Chia tay đi!" vậy là hết? Là kết thúc tất cả? Em thay đổi nhiều lắm, không còn là cô gái uỷ mị dịu dàng như xưa, em đanh đá hơn và cứng rắn hơn. Nhưng điều đó khiến anh cảm thấy em đang dần ra xa anh. Có lẽ anh thật ích kỷ khi muốn em mãi là cô bé yếu đuối nằm trong vòng tay anh che chở, có thể anh thật tham lam khi muốn em dành thời gian cho anh nhiều hơn, có lẽ anh thật kiêu hãnh khi muốn người níu kéo cuộc tình của chúng ta phải là em.
Em biết anh thích thể hiện, em biết anh sĩ diện và kiêu hãnh, từ trước đến giờ em luôn làm vừa lòng anh tất cả. Anh không quan tâm đến em, em khóc. Anh đi với một cô bạn khác, em ghen. Anh nói chia tay, em là người níu kéo. Nhưng anh ạ, em đã không còn đủ sức chịu đựng những điều như thế. Và một tháng trước khi chia tay anh đã dạy cho em cách sống một mình không có anh bên cạnh. Em đã quen với điều đó, mạnh mẽ hơn và dứt khoát hơn, em có thể nói chia tay mà không hối hận.
Bây giờ em đang nghĩ gì? Còn anh… sẽ bắt đầu một cuộc sống không em đây...

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

7 ngày ở Barcelona

7 ngày ở Barcelona

Tác giả: Blogger Đào Nguyễn Tố Quyên


Ngày 7,
Tôi khoác vội chiếc áo lông ngả màu kem, thả xuống đường hòa vào dòng người thưa thớt.
Từ chỗ tôi có thể đi tàu điện ngầm đến Sagrada Familia, kiến trúc bằng đá kiểu Gothic ngay ở trung tâm thành phố. Chỗ nhà trọ tồi tàn trong một xóm dân nhập cư tạm làm tôi thấy thỏa mãn khi vừa đặt chân đến đây sáng nay. Một anh bạn người bản địa dẫn tôi đến chỗ trọ này khi tôi đặt vấn đề về một khách sạn mini nhỏ, có hướng nhìn ra biển hoặc trung tâm thành phố. Anh ta cười hếch môi, nói với tôi rằng chẳng có cái khách sạn mini nào đủ điều kiện rẻ, đẹp, tiện nghi và gần trung tâm như tôi yêu cầu cả. Đó là lí do tôi đang ở căn phòng trọ ẩm mốc này. Du lịch ba lô, một mình, tôi muốn vậy.

Yêu có cần phải nói?

Yêu có cần phải nói?

Tác giả: Blogger Mei Mei


"Một cô gái nhỏ có tâm hồn trong sáng và mong manh như pha lê."
~~~~~
John, anh chàng người Mỹ gốc Hoa đang thơ thẩn với bản nhạc viết dở, bỗng bị cô giáo gọi lại bằng câu hỏi:
- John, trong giờ học của tôi, bạn có thể ra ngoài nếu bạn không muốn nghe, nhưng nếu bạn đã ngồi trong lớp rồi, hy vọng bạn có thể tập trung vào bài giảng, bạn nói tôi nghe: Thế nào là tĩnh mạch??? Thế nào là gây mê ???
- Ok, thưa cô, Tĩnh mạch ư? Một con sông trôi nhẹ nhàng trong sinh mệnh, mãi mãi chỉ hướng về nơi cư ngụ của trái tim. Gây mê ư? Một khi nó thành họ hàng với thần kinh cảm giác, thì tất cả những lời ngọt ngào của bạn sẽ làm đông cứng những đau đớn của ca mổ kinh hoàng.
Cả lớp ồ lên kèm theo tràng pháo tay giòn giã, và kể từ đó John đã gây đc thiện cảm với cô giáo của anh.
John là học sinh lớn tuổi nhất trong lớp, so với các bạn trong lớp, có lẽ anh lớn hơn đến cả gần chục tuổi, lí do anh vào đại học với số tuổi như vậy là vì trước đây anh có làm việc cho gia đình về vài việc lặt vặt, có liên quan đến Y tế, sau này thấy cần có cái bằng để kiếm sống nên anh quay về quê hương của mẹ, nơi anh sinh ra và lớn lên tại đó chỉ có 8 năm để học tiếp lên đại học.

Gió....

Gió....

Tác giả: Blog Việt Phố Cổ


Hà Nội trong tôi là những sớm bình minh...
Những tiếng rao trong veo tan vào sương trong từng con ngõ nhỏ... Cả những đêm khuya khi mùa trở gió...
Tiếng rao vẫn ngập ngừng khắc khoải giữa lạnh băng...
Bến xe bus Đinh Tiên Hoàng. Bốn giờ chiều…
Cạnh bên tôi là một cô gái đứng dựa lưng vào tường, đeo kính cận, má phính và tóc xoăn.
- Bạn đợi xe bao nhiêu - Tôi hỏi
- Không.
- Hà Nội hôm nay rất đẹp nhỉ?
- Ừ!
- Biết mùa này Hà Nội có hoa gì không?
- Không.
- Thế thì ấy không phải người Hà Nội… - Tôi tự nói một mình
- Hoa gì?
- Một loại hoa màu trắng… chỉ nở vào tháng ba, rất đẹp, nhưng không phải ai cũng biết ở đâu… Đi xem không?
- Có.

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Những cánh trầu mang ước mơ bay

NHỮNG CÁNH TRẦU MANG ƯỚC MƠ BAY

Tác giả : Nguyên Lê


"Đau khổ nhất là khi người ta có thể nhìn thấy nhau, biết mình cần nhau mà phải lẳng lặng chôn vùi yêu thương vì những duyên cớ số phận sắp đặt an bài"
~~~~~
Bà nội lạc giữa cuộc sống nơi thành thị bởi hàm răng đen và cái miệng móm mém nhai trầu. Tôi thích nằm bên nội, để hương vị cay cay ngai ngái của cau, của thuốc, của lá trầu phả vào mặt mình. Mẹ và bố bảo tôi là một đứa lạ đời. Thời buổi bây giờ, người ăn trầu đã ít, chẳng mấy ai nghiện trầu đến mức một tiếng không có là không chịu được như nội tôi; nhưng khó hiểu nhất là một thằng thanh niên trai tráng như tôi - 28 tuổi lại cũng đi nghiện hương trầu, và chỉ có một sở thích duy nhất là được chui vào chăn ấm nằm cùng với nội.
Nội 83 tuổi, lưng còng, mắt kém. Nội càng già, tôi càng thấy mẹ tôi cằn nhằn nhiều hơn về thói nghiện trầu của nội. Nước trầu đỏ ối, rơi vãi khắp nền nhà gạch hoa, nếu không phát hiện ra để lau ngay thế nào cũng đóng bãi ở đấy không bao giờ tẩy được. Mẹ tôi thành một thói quen, lau nhà có khi một ngày 4 lần. Vừa lau vừa lẩm nhẩm những lời chẳng mấy vui vẻ. Nội lãng tai, vẫn ngồi phía trước hiên nhà, thẩn thơ nhai trầu và hướng suy nghĩ về miền quê của nội. Tôi chứng kiến sự xung khắc âm thầm giữa hai người đàn bà, và cũng lặng im không lên tiếng. Nội không biết mẹ nghĩ gì, mẹ cũng không thấy nội phản ứng lại, thật may vì thế mà chưa bao giờ gia đình tôi xảy ra bất đồng lớn xung quanh chuyện trầu cau của nội.

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

Thiên thần hai mặt - Chương 4

Thiên thần hai mặt

Chương 4: Tái sinh


"Rào! Rào!"
Đêm tối, Phương Nhã ngồi bó gối co ro một góc, hai mắt nhắm nghiền, cảm nhận những cái đau rát từ những hạt mưa tạt vào mặt, như để cố gắng xoa dịu những cơn đau trong lòng mình. Con đường giờ đã mịt mù, không còn nhìn rõ được gì ở phía xa nữa, cũng như con tim cô đã rơi vào trạng thái tuyệt vọng, phủ băng tuyết mãi mãi...
Trên mi mắt, vẫn còn đọng lại những giọt lệ chưa kịp khô, trái tim còn những vết thương chưa lành khỏi, thấm dần vào da thịt, cho đến khi nỗi đau trở thành một vết sẹo. Những điều đó, chỉ càng khiến thù hận trong lòng cô gia tăng, làm sao có thể vứt bỏ? Cô thật sự rất mệt mỏi, sống để làm gì, khi trái tim không còn nguyên vẹn khi thể xác đã quá ô uế. Ngoài trả thù, cô còn có thể làm gì được nữa đây?
Cơn mưa dai dẳng, trút nước như thác lũ, có vẻ làm dịu đi những phần nào đau đớn trong lòng Phương Nhã. Bất giác, Phương Nhã cần một người có thể trao cho mình sự ấm áp, cứu cô ra khỏi bến bờ của tuyệt vọng, sưởi ấm khỏi địa ngục của giá băng. Thế nhưng, ước mơ vẫn chỉ là ước mơ, vốn dĩ xung quanh cô, chẳng còn người nào tốt cả. Phương Nhã vốn không thể nào hiểu được trái tim mình, thật ra lòng cô giờ chỉ có hận, chứ không yêu. Nhưng cớ sao khi vùng chạy khỏi anh, lại có thể mong rằng anh đuổi theo và ôm chặt lấy mình, níu giữ mình dù mằng mọi cách.
Hy vọng, để rồi thất vọng. Chờ đợi, rốt cuộc cũng không có kết cục tốt. Cô khẽ cười đau khổ, cổ họng chợt trở nên đắng nghét, mắt ươn ướt nhìn thẳng lên bầu trời, khi cơn mưa vẫn chưa dứt hẳn. Bất chợt, điện thoại Phương Nhã reo lên, tim cô giật thót, ngỡ ngàng nhìn vào số lạ nhấp nháy trên màn hình, liền nhấc máy theo quán tính:

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

Thiên thần hai mặt - Chương 3

Thiên thần hai mặt

Chương 3: Thù hận


Trương Cẩm Tú, vốn không phải là con ruột của nhà doanh nghiệp tỉ phú Một Mắt mà chỉ là con hờ của bà Triệu Ánh và tình nhân!
Sự việc rốt cuộc là như thế nào? Cô thiên kim tiểu thư giàu có xinh đẹp kia sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi giới xã hội, hay tiếp tục làm con hờ của người cha bất đắc dĩ? Tỉ phú Một Mắt bị cắm sừng? Chuyện động trời ngày lễ đính hôn, Một Mắt bất ngờ khi phát hiện vợ mình ngoại tình, và đứa con lại không phải của mình có phải sự thật?
Hàng loạt những tiêu đề khác nhau lần lượt tung lên các bìa mặt báo, kèm theo là những bức ảnh được xem là cơn hot nhất gần đây - Một Mắt thẳng tay tát cô thiên kim đỏng đảnh Trương Cẩm Tú giữa chốn đông người. Đa phần, những nội dung trong tờ báo đều chỉ trích hai mẹ con cô, nhưng người ta có thể thấy, người hứng mũi chịu sào nhiều nhất chính là Một Mắt.
Vò nát tờ báo trên tay, Cẩm Tú điên tiết gào lên, chưa bao giờ cô chịu sự sỉ nhục, oan ức như vậy. Rõ ràng đã có người rắp tâm hại cô, nhưng người đó là ai? Có hận thù gì với cô chứ??? Bây giờ hại cô sống dở chết dở, có nhà mà không được về, còn bị gánh tội danh con hoang. Hơn thế nữa một công chúa kiều diễm luôn được chiều chuộng hết mực, không ai dám động đến vậy mà lại bị chính cha ruột của mình đánh đập giữa bàn dân thiên hạ, bây giờ ai ai cũng biết chuyện này, hơn nữa lại còn khinh khi cô bần hàn, cóc ghẻ mà đòi làm thiên nga!

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

Giường đơn hay giường đôi - Chương 1 - Phần 1

Giường đơn hay giường đôi

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Chương 1 Phổ Hoa hiện tại hai mươi bảy tuổi (Phần 1)


Buổi trưa hôm Quyên Quyên gọi điện đến, Phổ Hoa đang bưng cốc trà đứng hứng gió lạnh dưới điều hòa trong văn phòng. Tổng biên tập ngồi trong phòng, đang quạt bằng một xấp bản thảo trong tay, không ngừng liếc nhìn cô. Phổ Hoa đành chuyển đến đứng vào góc mà tổng biên tập không nhìn được. Thực ra cô là một trong những biên tập khá trong tổ, nhưng khả năng giao tiếp kém, tính tình thẳng thắn, không khiến người ta ghét, nhưng cũng không mấy được yêu thích. Từ sau khi trả lại bản thảo mà tổng biên tập tiến cử của người quen, Phổ Hoa chịu sự đối xử lạnh lùng từ cả cấp trên lẫn cấp dưới. Phó tổng biên tập và Lưu Yến từng khuyên cô, làm người phải biết thời thế. Nhưng làm thế nào để biết thời thế, mấy năm ra ngoài xã hội, cô vẫn chưa học được.
- Tiểu Diệp, đi ăn cơm không?
Lưu Yến giơ hộp cơm lên nói, chu mỏ ý bảo tổng biên tập không còn ở đó. Phổ Hoa lắc đầu, vẫn ôm cốc trà nóng ngẩn người đứng dưới điều hòa.
- Sao vậy? Nhìn cô có vẻ có tâm sự.
- Không sao... Không sao... chị đi ăn trước đi...
Phổ Hoa miễn cưỡng nặn ra nụ cười, rồi lập tức thu lại ngay khi thấy phó tổng biên tập đi vào. Lưu Yến đã cầm hộp cơm đi ra, Phổ Hoa vẫn đứng đó, thấy không ra sao cả lại nhanh chóng trở về bàn làm việc của mình.
Phó tổng biên tập đứng hóng mát dưới điều hòa, ánh mắt sắc bén quét qua từng bàn làm việc, dừng lại bàn cô lâu nhất rồi quay người bước vào phòng làm việc của tổng biên tập.

Giường đơn hay giường đôi

Giường đơn hay giường đôi

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Mở đầu: Tái hôn

Khi chuông điện thoại reo, Phổ Hoa đang ở trong văn phòng, ngồi trước máy vi tính, xem bản thảo chuyển phát nhanh vừa nhận được.
- Alô?
- Là mình đây!
Giọng nói của cô bạn thân nhất - Chúc Quyên Quyên vang lên bên đầu kia của điện thoại.
- Ừ, sao lại là cậu? Có chuyện gì à?
Phổ Hoa khoanh tròn những chữ sai trên bản thảo, cô hơi thiếu tập trung.
- Đương nhiên.
- Sao thế?
- Cậu biết không... - Giọng Quyên Quyên kéo dài - Thi Vĩnh Đạo... kết hôn hôm qua rồi!
Trong điện thoại có tạp âm, Phổ Hoa nghe không rõ, đặt bản thảo trong tay xuống, nắm chặt ống nghe:
- Cậu nói ai?
- Còn ai nữa? Vĩnh Đạo! Thi Vĩnh Đạo!
Nghe rõ cái tên đó, đầu Phổ Hoa ong cả lên, dường như bàn làm việc trước mắt đang lắc lư, cô cố gắng hết sức trấn tĩnh, tay chống lên trán, không muốn thu hút sự chú ý của đồng nghiệp.
Thi Vĩnh Đạo? Thi Vĩnh Đạo!

Thiên thần hai mặt - Chương 2

Thiên thần hai mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Chương 2: Kế hoạch


Tại địa bàn Một Mắt, ngôi biệt thự trang hoàng độc nhất vô nhị. Nơi đây, không ngày nào không nghe tiếng rú tiếng thét đến kinh sợ, kèm theo đó là tiếng rầm rầm của đập phá đồ đạc. Và hôm nay cũng không ngoại lệ.
- Thằng chó! Mày giỡn mặt với tao à? Ở quận 4 này không ai mà không biết Một Mắt tao làm ăn thế nào. Nợ tao thì phải trả gấp đôi, đó là luật. Nay đã quá hạn chót, mày phải trả tao gấp ba. Sáu mươi triệu. Liệu hồn mà đưa nhanh lên, không tao chém cả nhà mày!
Một người đàn ông cao to, một bên mắt đã bị chột, vết sẹo dài xuyên từ đỉnh trán xuống gần sống mũi trông thật ghê sợ, đang chống một chân lên ghế, hung dữ gầm lên với chàng thanh niên đang run rẩy cúi gập người xuống đất, miệng không ngừng năn nỉ:
- Đừng mà, đừng mà, chú Một Mắt, con xin chú đừng làm hại họ. Em con còn rất nhỏ, nó đang bệnh nặng, con nhất thời không kiếm được tiền nên mới túng quẫn mượn tiền chú. Con xin chú, con nhất định sẽ trả tiền cho chú. Ba ngày, ba ngày thôi, con sẽ trả góp cho chú, có được không?
Bốp!

Thiên thần hai mặt - Chương 1

Thiên thần hai mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Chương 1: Đau thương


Mỗi người đều có quyền lựa chọn cho mình một con đường… Có những người đã từng trải qua cuộc đời tăm tối, cuối cùng mệt mỏi dừng chân nơi ngã rẽ giữa thiên đường và địa ngục. Cũng có những người, vì sống trong cảnh bần hàn bị tâm tính những kẻ dưới đáy xã hôi chà đạp, khiến bản thân dần mai một lương tâm. Cuối cũng trở thành loại người chỉ biết hành hạ lên nỗi đau của người khác để tìm thú vui cho riêng mình. Sống trên đời, dù người tốt hay người xấu cũng đều có mục đích riêng của họ. Không có định luật nào bất biến, cũng không có thứ gì gọi là hoàn hảo. Để sinh tồn trong thế giới đầy rẫy nguy hiểm, tính cách của con người cũng dần bị biến đổi!
- Mày là con quỷ cái. Đồ hồ ly tinh!
Xèo xèo