This is default featured post 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Hiển thị các bài đăng có nhãn huyền bí - viễn tưởng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn huyền bí - viễn tưởng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 11

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1

Chương 11: Một mối nguy hiểm


Tiếng mở cửa phòng làm Grace choàng mở mắt.
"Mình đã ngủ được bao lâu rồi?"
Cô thầm hỏi, khi Lorcan Furey bước vào và đóng cửa lại. Grace cảm thấy không vui khi anh ta bất ngờ vào phòng như vậy. Như hiểu ý cô, Lorcan nói:
- Xin lỗi, tôi gõ cửa nhưng nho nhỏ thôi, vì không muốn gây chú ý.
Bực tức nhất thời chuyển thành bối rối, vì anh ta bắt gặp cô trong tình trạng ngái ngủ với chiếc áo ngủ mong manh. Kéo chăn lên người, Grace chêm thêm gối ra sau, ngồi dậy. Lorcan hỏi:

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Mật mã Da Vinci

Mật mã Da Vinci

Tác giả: Dan Brown
Người dịch: Đỗ Thu Hà
Nhà xuất bản Văn hoá - Thông tin, 2006
Thể loại: Văn học nước ngoài
Năm xuất bản: 2006

NHỮNG SỰ VIỆC CÓ THẬT

Tu viện Sion - một hội kín ở châu Âu được thành lập năm 1099 - là một tổ chức có thật. Năm 1975, Thư viện Quốc gia Pháp ở Paris phát hiện thấy những văn bản trên giấy da, được gọi là Les Dossiers Secrects (Hồ sơ bí mật) xác nhận một số thành viên của tu viện Sion, trong đó có Ngài Isaac Newton, Botticelli, Victor Hugo và Leonardo da Vinci.

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 10

Hải tặc ma cà rồng

Chương 10: Đời cướp biển


Bartholomew bảo Connor:
- Cậu có thể lấy giường này.
Đó chỉ là một khung giường gỗ với nệm mỏng, bên dưới có khoảng trống để cất vài món đồ.
Connor chẳng có đồ đạc gì. Chút tải sản nó và Grace mang theo trong hai ba lô, khi đi khỏi Vịnh Trăng Lưỡi Liềm, đã bị bão cuốn trôi. Tất cả chỉ còn lại bộ quần ào tả tơi trên người.
- Này bồ, không thể ngủ với bộ đồ ướt sũng đó. Sơ mi và quần này vửa đấy.
- Cám ơn nhiều.
Vừa nói Connor vừa đón bộ quần áo Bartholomew ném tới. Nó cởi quần áo ướt treo lên một đòn tay, rồi mặc sơ mi và quần khô.

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 9

Hải tặc ma cà rồng

Chương 9: Thấp thỏm trong khoang tàu


Một hồi chuông làm Grace thức giấc.
Giống như tiếng thì thầm của thuyền trưởng, mỗi tiếng chuông như len lỏi vào từng ngõ ngách trong não cô.
Mở mắt, Grace thấy mình đang nằm trên giường có bốn cột, giữa một đống gối trắng tinh, cuốn người dưới tấm chăn mềm mại nhất mà cô từng biết. Cô nằm nguyên đó một lúc, hoàn toàn bất động.
Tiếng chuông chuyển thành một thứ nhạc lạ lùng – được ngắt nhịp bằng một âm điệu giống như tiếng trống bộ lạc. Hai cánh tay trần, Grace nâng tấm chắn lên. Bộ quần áo ướt đã được thay bằng chiếc áo ngủ dài bằng vải bông, thêu hoa văn cầu kì. Áo này từ đâu tới? Của ai? Và, Grace ngượng ngùng tự hỏi, ai đã thay áo cho cô?
Tiếng nhạc đang lớn dần.

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 8

Hải tặc ma cà rồng

Chương 8: Molucco Wrathe


Connor lom lom nhìn ra bầu trời u tối, ao ước một cách tuyệt vọng được nhìn thấy lại con tàu. Tàu hải-tặc-ma-cà-rồng. Con tàu đã chở theo Grace. Cheng Li nói:
- Nó không trở lại đâu.
- Sao cô biết?
- Vì… không có tàu hải-tặc-ma-cà-rồng nào hết.
- Nhưng…
Cheng Li giơ tay lên:
- Thôi đi. Và làm ơn đừng hát bài ca đó nữa. Đó chỉ là một bài ca đi biển lâu đời. Tôi cũng chẳng hiểu sao cha cậu lại hát ru chị em cậu ngủ. Tin tưởng con tàu đó thật là một sự vô lý. Tôi e là chị cậu đã chết rồi. Tôi biết, đó là một cú sốc khủng khiếp, nhưng lại là sự thật. Cậu phải đối diện với sự thật đó, cậu bé ạ.
Con tàu đó có thật. Trong đầu nó vẫn còn hiển hiện như in: con tàu quay đầu ngoài biển, đôi mắt của hình chạm xinh đẹp trên mũi tàu, những cánh buồm rực sáng, phe phẩy như cánh chim.
Connor quay lại nhìn Cheng Li đang ra lệnh cho các cướp biển. Nhìn từ sau lưng cô ta, nó thấy ngoài con dao quấn bên hông, Cheng Ling còn đeo sau lưng một cặp vũ khí nữa. Dù nằm trong bao da đôi, nhưng Connor tin chắc lưỡi dao cũng sắc bén và chết người như miệng lưỡi cô ta vậy.
Có tiếng lầm bầm, rồi thành tiếng ồn ào của đám đông:
- Tránh đường cho thuyền trưởng.
Cheng Li quả quyết là nó đã tưởng tượng ra con tàu. Tuy mới gặp cô ta, nhưng Connor có thể thấy, một khi Connor ta đã quyết định thì vấn đề coi như kết thúc. May ra trên tàu này còn người khác tin câu chuyện của nó – thuyền trưởng chẳng hạn.
- Tránh đường cho thuyền trưởng. Tránh ra.
Cheng Li ngừng ra lệnh, bước vội lại bên Connor. Trông cô có vẻ hơi tức bực. Tim Connor đập rộn ràng. Sợ? Hy vọng? Loại người như thế nào mà có thể chỉ huy băng cướp biển này?
Thình lình, Connor thấy Bartholomew và Cate đang sải bước tiến tới. Theo sau, hơi loạng choạng, là một người đàn ông khó đoán tuổi với mái tóc dài bù rối và đôi mắt kính tròn xoe màu xanh dương. Ông ta khoác một áo choàng nhung xanh da trời, phủ lên hai bao bạc đựng dao găm. Đôi ủng da nhọn như mũi dao và leng keng tiếng đinh thúc ngựa bằng bạc.
Vừa tiến bước vừa ha hả cười nói giảo hoạt với các gã cướp biển. Ông ta tuôn ra hàng tràng câu chửi rủa nhưng nụ cười rộng mở, làm lớp da mặt hai bên cặp kính nhăn nhúm lại. Bỏ lại những tiếng cười vui vẻ phía sau, thuyền trưởng hách dịch tiến tới Connor. Có thể thấy rằng con người này được thủy thủ đoàn yêu mến và kính trọng. Trước khi bước tránh sang một bên với Cate, Bartholomew nói:
- Cậu ta đây, thưa thuyền trưởng.
Nâng cặp kính lên, ông ta nói:
- Á à, chúng ta có gì đây? Mới vớt lên hả, cô Li?
Đi quanh Connor, ông ta không nói thêm lời nào. Connor kinh ngạc nhìn những màu sắc trên tóc ông ta. Lúc đầu nó tưởng là bóng của màu nâu, nhưng không, còn có màu xám – đúng hơn là màu bạc – rồi khi ánh sáng rọi vào một góc khác, lại là màu xanh lục, trông như những lọn rong biển. Giữa cầu vồng biến dạng đó là hai, không, ba cuộn tóc dài kết với những vỏ sò. Trông thật kỳ cục nhưng lại rất thích hợp với ông ta – thoải mái, nam tính. Với tất cả trang phục lòe loẹt, cử chỉ điệu bộ thất thường, có thể thấy thuyền trưởng có một thể lực mạnh mẽ, chưa kể tới sức hút của một bậc lãnh đạo bẩm sinh. Đứng trước Connor, quan sát bộ áo quần ướt sũng của nó, bàn tay đầy đồ trang sức xoa xoa cái hàm lởm chởm râu, ông ta nói:
- Hừ, ta thấy mi được vớt lên tươi rói mùi biển, nhưng không là một con cá nước mặn.
Thuyền trưởng nâng cặp kính lên, và lần đầu tiên đôi mắt ông ta rọi thẳng vào mặt Connor. Đôi mắt lớn, lốm đốm nhiều sắc độ màu như mái tóc. Ánh nhìn như thôi miên.
- Tên mi là gì?
- Connor. Connor Tempest.
- Tempest? Hay! Connor - giông tố đến với chúng ta trong một cơn mưa bão.
Thuyền trưởng đưa ra bàn tay với những ngón nặng trĩu ngọc bích lóng lánh đến mức người ta phải thắc mắc không hiểu sao ông có thể nhấc được tay lên.
- Molucco Wrathe, thuyền trưởng của đám tạp nham này. Đón mừng mi phục vụ dưới quyền ta, Connor Tempest.
Connor bắt tay ông. Thuyền trưởng siết chặt bàn tay nó.
- Cám ơn… ưm… ông Wrathe.
Ông ta mỉm cười chỉnh lại:
- Thuyền trưởng Wrathe. Nào, nói cho ta biết, Connor Tempest, vì sao mi lại ở đây?
Connor liếc nhìn Cheng Li. Vẻ mặt cô vừa chán nản vừa sốt ruột. Hai tay cô khoanh chặt, làm vũ khí sau lưng nhô cao như hai cánh đen vươn lên, sẵn sàng chiến đấu.
- Ồ, ta biết cô Li đưa mi lên tàu. Nhưng trước đó, mi đã làm gì mà ra quá xa, tới tận vùng nước nguy hiểm này?
- Chúng tôi gặp bão. Tôi và chị Grace. Chúng tôi là chị em sinh đôi. Chúng tôi từ Vịnh Trăng Lưỡi Liềm…
Khi nói, Connor cố theo dõi ánh mắt thuyền trưởng Wrathe, nhưng tóc ông ta làm cậu bị phân tâm. Gió đã thổi tung tóc ông ta lên và giờ thì một lọn tóc đen dài đang vắt qua một bên mắt.
- Cậu bé, mi không quen kể chuyện phải không?
Connor vừa mở miệng nói, bỗng thấy lọn tóc trở mình, di động qua trán thuyền trưởng Wrathe. Không phải tóc, mà là một con rắn nhỏ.
- Sao vậy? Mèo ăn mất lưỡi mi rồi hả, nhóc?
- Xin lỗi… nhưng… thuyền trưởng Wrathe… hình như trên tóc ông có con rắn…
Không thể lầm được. Con vật đã gần ra khỏi lọn tóc rối và những vỏ sò, trườn mình xuống tai vị thuyền trưởng. Thuyền trưởng Wrathe cười cười:
- A há. Chào Scrimshaw. Mày xuống chào cậu Tempest hả?
Ông đưa tay lên để con rắn bò xuống, âu yếm cuốn quanh cổ tay ông, như một chiếc võng sống. Connor đờ người nhìn thuyền trưởng đưa con rắn lại gần nó hơn. Con rắn ngóc đầu nhìn vào mắt Connor. Connor không biết phải làm gì để đáp lại. Molucco Wrathe cười bảo:
- Nói chào thuyền phó của ta đi, cậu bé. Ồ, đùa thôi. Thuyền phó của ta là cô Li. Đùa thôi. Chúng tôi đều biết cô là vị chủ huy thứ hai ở đây.
Connor im lặng. Nó không muốn gây một cử chỉ bất ngờ nào. Con rắn này tuy nhỏ, nhưng Connor không thể nhận ra thuộc loài nào. Có thể là loài rắn độc, mà miệng lại đang há toang hoác, lưỡi thè lè. Connor thở dài như trút được gánh nặng khi thuyền trưởng Wrathe thu tay lại, đem con rắn đi. Thuyền trưởng nâng tay lên đầu. Scrimshaw ngoan ngoãn bò trở vào đống tóc dày bù rối.
- Nào nhóc, kể tới đâu rồi? Mi bảo là tới từ Vịnh Trăng Tròn?
- Ưm… Vịnh Trăng Lưỡi Liềm, thưa thuyền trưởng. Chúng tôi sống tại đó. À, đã sống tại đó. Cha tôi là người giữ hải đăng nhưng ông đã chết và chị em tôi bị mất tất cả. Họ định đưa chúng tôi vào trại mồ côi hoặc còn tệ hơn thế nữa. Vì vậy, chúng tôi phải ra đi bằng con thuyền của cha tôi. Chỉ định xuống vùng duyên hải. Nhưng thời tiết bỗng thay đổi, chúng tôi gặp bão.
Lời nói của Connor bắt đầu trôi chảy:
- Thuyền bị lật. Chị em tôi bị hất xuống biển. Con thuyền vỡ ra từng mảnh. Tôi ráng hết sức bơi lên mặt nước, cố né tránh những thứ rơi xuống tôi. Tôi không thấy chị Grace. Tôi ngoi lên mặt nước. Tôi dùng một mảnh ghế vỡ làm phao. Nhìn khắp xung quanh, tôi cố tìm chị ấy, nhưng không thấy chị đâu. Tôi không thấy chị đâu cả.
Mắt thuyền trưởng Wrathe đầm đìa lệ. Ông lấy khăn tay lớn viền ren từ túi ra, lau mắt.
- Chuyện buồn quá, Tempest. Buồn quá, buồn kinh khủng. Ta mừng là cô Li đã cứu được mi. Mi sẽ được đón nhận vào thủy thủ đoàn. Chúng ta cần có thêm người trẻ.
- Cám ơn thuyền trưởng Wrathe, nhưng tôi chỉ muốn tìm chị Grace. Molucco Wrathe nhướng con mắt bối rối nhìn nó:
- Chị mi? Ta tưởng mi nói cô ta đã mất rồi.
Connor lắc đầu, quả quyết:
- Tôi thấy chị ấy đã được đưa lên một con tàu. Lúc đầu tôi tưởng là tàu này.
- Tàu khác? Một tàu cướp biển khác? Ôi, dường như câu chuyện của mi sẽ có một đoạn kết vui vẻ. Chúng ta sẽ tìm kiếm tàu đó và chị em mi sẽ được đoàn tụ. Connor lại lắc đầu:
- Thưa ngài, đó không là một tàu cướp biển. Một loại tàu khác.
Dù không dám quay lại phía Cheng Li, nhưng nó có thể cảm thấy ánh mắt cô nóng rẫy hướng vào nó. Thuyền trưởng Wrathe hỏi:
- Một loại tàu khác. Ý mi định nói gì?
- Thuyền trưởng, ông có nghe nói tới hải tặc ma-cà-rồng chưa?
- Hải…tặc…ma…cà…rồng? Nhóc, đừng nói là ta đã nghe.
- Có một bài ca thủy thủ, thưa ngài…
Giọng Cheng Li sắc như gươm, chém toạc không khí:
- Thuyền trưởng Wrathe.
Ông làm ngơ. Cô ta không thoái chí:
- Thuyền trưởng Wrathe.
- Đừng nổi nóng, cô Li.
- Nhưng thuyền trưởng Wrathe, thằng bé đang rối trí.
- Tôi tin tất cả chúng ta đều hơi rối trí, cô Li. Nhưng tôi đang hỏi nó và tôi chờ nghe câu trả lời.
Biết không có nhiều thời gian, Connor vội nói ngay:
- Tàu hải-tặc-ma-cà-rồng là một con tàu bí ẩn giong buồm xuyên suốt cõi vĩnh hằng. Thủy thủ đoàn là ma quỷ, hay ít ra là… ma-cà-rồng.
- Chuyện hay quá! Sao mi biết được chuyện này, nhóc?
- Cha tôi thường hát cho chúng tôi nghe một bài ca thủy thủ.
- Bài ca thủy thủ hả? Ta khoái lắm đó. Tất cả chúng ta đều thích, phải không các chàng trai?
Cả nam và nữ cướp biển rầm rầm đồng ý. Trừ Cheng Li. Cô ta tỏ ra vừa tức giận vừa chán nản. Connor thầm nhủ, ít ra bây giờ có vẻ như cô ta chĩa mũi dùi sang thuyền trưởng Wrathe. Ông ta nói:
- Nào bây giờ chúng ta cùng nghe bào ca này. Lại đây, cậu Connor Tempest. Hãy hát cho chúng ta nghe bài ca của cha cậu, để chúng ta xem sẽ phải làm gì. Hít một hơi thật sâu, Connor bắt đầu hát:
‘‘Ta sẽ kể cho các người nghe chuyện hải-tặc-ma-cà-rồng.
Một câu chuyện xưa như sự thật…’’
Vừa hát nó vừa nhìn mặt thuyền trưởng. Ông chăm chú lắng nghe. Cả con rắn Scrimshaw cũng vươn tới như bị bài ca bỏ bùa. Mệt mỏi, giọng rè rè vì nước biển, Connor cố gắng hát để chiến đấu cho sinh mạng của mình. Nó mừng rỡ khi hát tới câu cuối cùng:
‘‘… Để mắt con không bao giờ nhìn thấy một hải-tặc-ma-cà-rồng…
Và chúng không bao giờ chạm tay vào con được.’’
Nó vừa dứt lời, tiếng vỗ tay la thét hoan hô rầm rầm nổi lên. Rồi… im lặng. Connor nhìn từ Cheng Li tới thuyền trưởng Wrathe. Ông tiến lại, đặt tay lên vai Connor, nói:
- Cậu bé, bài ca hay lắm. Nhưng ta e đó chỉ là… một bài ca thôi. Đi khắp đại dương từ ngày còn là một em bé được bồng trên tay, ta chưa hề nghe hoặc thấy chuyện về những quỷ ma như thế.
- Nhưng tôi đã thấy con tàu đó.
- Mi đã thấy?
- Tôi… nghĩ thế. Đó là một tàu chiến cổ. Những cánh buồm như những cánh chim, vỗ…
Cheng Li bước tới bên thuyền trưởng:
- Cậu ta mệt mỏi và rối loạn…
- Không. Tôi thấy thật mà.
Nhưng nó nhận ra thuyền trưởng cũng không tin. Bây giờ chính Connor cũng bắt đầu mất tự tin vào trí nhớ của chính mình. Có lẽ nó đã mê sảng và tự tạo lên những hình ảnh đó. Nó không biết phải nghĩ gì nữa. Thuyền trưởng Wrathe lên tiếng:
- Tất cả hãy trở lại công việc. Khoan – Batholomew ở lại đây.
Các cướp biển rút lui, chỉ còn lại Batholomew. Dù không được yêu cầu, Cheng Li cũng loanh quanh sau anh ta. Thuyền trưởng Wrathe choàng tay qua vai Connor, nắm chặt. Cử chỉ đó làm Connor nhớ đến cha. Nó có gạt đi mọi ký ức, cắn môi để ngăn dòng nước mắt.
- Này Tempest. Ta có hai người anh em. Hai anh em cướp biển. Nhiều khi ta không thích họ, nhưng ta yêu thương mỗi người bằng tất cả tấm lòng. Vì vậy ta có thể hiểu, vì sao mi bám lấy bất cứ điều gì, để cố tin là chị mi còn sống. Nhưng vì chính bản thân mi, hãy nhìn thẳng vào sự thật, dù đó là một sự thật tàn nhẫn. Ông nhìn sâu vào đôi mắt nó:
- Mi đến với chúng ta trong một ngày ảm đạm nhất đời mi, Connor Tempest, nhưng chúng ta sẽ đưa mi trở lại với ánh mặt trời rạng rỡ. Cứ đợi xem.
Connor ngập ngừng gật đầu, rồi ngước nhìn từ mặt thuyền trưởng tới cột buồm. Mắt nó ngước lên cao hơn nữa, lướt qua một tổ quạ, cho tới khi nhìn thấy hình ảnh chiếc đầu lâu và hai khúc xương bắt chéo, phần phật bay trong gió.
Lúc này bầu trời gần như nhuốm một màu xanh chàm, nhưng trăng đã lên, rọi ánh sáng lạnh lẽo lên đầu lâu trắng.

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 7

Hải tặc ma cà rồng

Chương 7: Lorcan Furey


Khi tỉnh lại, điều đầu tiên Grace thấy là bầu trời xanh lóa mắt. Rồi sự kỳ lạ hiện ra. Màu xanh chói lóa đó thu hẹp lại, trải ra, tách rời thành hai vòng tròn xanh dương. Khi cảm thấy ổn định, cô nhận ra là mình không đang nhìn lên bầu trời, mà là một đôi mắt màu xanh da trời. Mắt Connor màu xanh lục giống cô. Đôi mắt này xa lạ. Chúng đang chăm chăm nhìn xuống cô. Khi đôi mắt đó lùi lại, cô thấy đó là mắt của một chàng trai. Anh ta có vẻ lớn hơn cô và Connor. Có lẽ chỉ mười bảy, mười tám tuổi với mái tóc đen dài và đôi lông mày rậm cũng màu đen.
Nhìn xuống cô, anh ta nhăn mặt nói:
- Cô sẽ làm tôi bị rắc rối đây.
Không hiểu ý anh ta nói gì, nhưng cô nhận ra giọng địa phương Ai-len rất nặng. Cúi xuống, anh ta vén tóc cô khỏi mắt. Ngón tay đeo một cái nhẫn Claddagh (Tên một ngôi làng chài cổ ở Ai-len). Cô thường mong có một chiếc nhẫn như thế, mặt nhẫn được thiết kế có chấn giữ là hai bàn tay nâng một mũ triều thiên. Nhưng nhẫn này hơi khác. Thay vì mũ triều thiên, hai bàn tay nâng một cái sọ người. Cô rùng mình hỏi:
- Anh là ai? Tôi đang ở đâu?
Chàng trai lại nhăn mặt, lắc đầu. Anh ta không hiểu? Nhưng rõ ràng anh ta đã nói với cô bằng tiếng Anh, đúng không? Cô hỏi lại:
- Anh là ai?
Nhưng lần này cô nhận ra những âm thanh phát ra là ‘‘A…à… a ?’’. Hơi thở của cô quá yếu, miệng và lưỡi khô ran.
- Này, uống đi.
Lấy một bầu da từ trong túi, anh ta nhẹ nhàng đổ từng giọt nước lên môi cô. Nước giá buốt, nhưng cảm giác thật khoan khoái. Cô nhếch môi, cố đón từng giọt, phải mất một lúc miệng cô mới cử động bình thường trở lại.
Tập trung uống nước, cô không nhận ra anh ta đang nâng đầu cô dậy và đặt bó áo xuống dưới làm gối. Nhưng khi uống xong, ngả đầu xuống, cô cảm thấy thoải mái hơn trước. Sự êm ái dưới đầu và cổ trái ngược với mặt bằng cứng ngắc chạm vào toàn thân thể.
Cô đang nằm trên mặt sàn gỗ thô ráp. Hơi nghiêng đầu, cô thấy những mảnh ván sàn sơn đỏ. Nhưng xa hơn nữa, tầm nhìn của cô bị giới hạn vì sương mù dày đặc. Quay đầu lại, cô thấy mặt chàng trai chập chờn trong lớp sương. Cô lại hỏi:
- Anh là ai?
Lần này anh ta hiểu và trả lời:
- Lorcan.
Cái tên cô chưa từng nghe. Anh ta lại đưa bầu nước lên môi cô.
- Uống thêm một chút nữa đi.
Uống thêm một ngụm, cô hỏi:
- Tôi đang ở đâu ?
Anh ta mỉm cười:
- Quá rõ mà. Cô đang ở trên biển.
Dù không thấy gì sau anh ta, nhưng những lời đó làm cô nhận ra con tàu đang lắc lư trên sóng và nghe tiếng va đập của đại dương bên dưới.
- Vì sao tôi lại ở đây?
- Cô không nhớ gì sao? Trời giông bão mà.
Khi anh ta nói hai từ giông bão, cô rùng mình. Thình lình cô như trở lại vùng tâm bão, cột buồm gãy răng rắc, nước mặn tràn lên toàn thân cô đã sũng ướt.
- Tôi đã thấy cô lềnh bềnh trong nước như một con cá.
- Ờ.
Bây giờ cô mới nhận ra, anh ta cũng bị ướt sũng, tóc và áo dính sát da, mặt nhợt nhạt gần như lớp sương mù. Lorcan tiếp tục:
- Nếu tôi tới không kịp, cô đã xuống gặp nàng tiên cá rồi.
- Còn Connor? Nó đâu? Bao giờ tôi có thể gặp nó?
Lorcan buồn rầu nhìn cô. Trong thoáng giây khủng khiếp đó, Grace đã hiểu, cô hỏi :
- Anh chỉ cứu được tôi?
Lorcan gật.
- Hãy trở lại tìm nó đi! Chưa quá muộn đâu. Anh còn nhớ nơi cứu tôi chứ? Chắc nó chỉ loanh quanh gần đó thôi. Chắc chắn anh đã thấy con thuyền chứ?
- Không có thuyền bè nào hết. chỉ có cô, vùng vẫy trong nước như một con cá hồi trong sông Shannon (một con sông ở Ai-len, chảy theo hướng tây nam vào Đại Tây Dương).
Cô nhớ cảm giác đó. Lạnh buốt. Tê cóng. Rồi ký ức bỗng cạn kiệt như giấc mơ chấm dứt quá nhanh. Cô muốn cố nhớ lại, trở lại cái ký ức đó nhưng đầu nhức buốt vì ráng sức. Cô lẩm bẩm:
- Một con thuyền không thể biến mất. Chắc chắn không thể.
- Trong cơn giông bão như thế này, thậm chí một con tàu cỡ tàu chúng tôi cũng có thể biến mất. Nếu muốn, đại dương có thể tàn bạo vô cùng.
- Nhưng Connor là em song sinh của tôi. Chúng tôi là tất cả của nhau. Không có nó, tôi không sống nổi.
Cô cảm thấy tim bắt đầu đập dồn dập như một quả bom muốn vỡ tung lồng ngực. Mắt Lorcan bỗng gắt lại:
- Cô nói là hai chị em sinh đôi?
- Học viên Furey.
Grace nghe tiếng gọi, nhưng không nhìn rõ ai trong lớp sương mù. Tiếng gọi chỉ thì thầm nhưng ngân vang trong đầu cô. Lorcan quay lại trả lời:
- Thưa thuyền trưởng, có tôi.
Im lặng một lúc, rồi Grace nghe hai bước chân nặng nề trên boong tàu.
- Học viên Furey, cậu phải vào trong. Sương mù không kéo dài lâu nữa đâu.
Thêm hai bước chân nữa. Lorcan như bị thôi miên. Có lẽ nước lạnh đã làm xương cốt anh ta tê dại. Có thể sự nỗ lực cứu Grace đã ảnh hưởng tới anh. Giống cô, khả năng nghe và nói của anh ta đã bị mất.
- Con gái hả?
Vẫn chỉ là một tiếng thì thầm nhưng mạnh mẽ, đầy quyền uy. Tiếng nói đó như luồn vào từng ngõ ngách trong não cô. Sau cùng Lorcan lên tiếng:
- Dạ đúng, thưa thuyền trưởng. Cô ấy gần bị chết đuối. Cô ấy nói là có một người em trai sinh đôi.
- Sinh đôi?
Grace vội nói:
- Đúng thế. Em Connor tôi đang ở ngoài kia. Xin giúp tôi tìm nó.
- Sinh đôi. Một lần nữa tiếng thì thầm chầm chậm xoáy vào đầu cô. Grace muốn được nhìn rõ viên thuyền trưởng, nhưng sương mù vẫn quá dày đặc, cô chỉ nhìn tới được Lorcan là hết mức.
- Đưa cô ta vào trong. Phòng sát bên phòng ta. Lẹ lên. Ta không muốn những người khác biết chuyện này. Chưa tới lúc.
Grace nài nỉ:
- Còn Connor? Tiếng thì thầm lại trở nên cứng rắn, như ông ta không nghe, hoặc không quan tâm tới lời năn nỉ của cô.
- Đưa cô ta vào phòng sát bên phòng ta.
Lorcan hỏi:
- Rồi sau đó thì sao?
- Rồi qua phòng ta. Không còn nhiều thời gian đâu. Gần tối rồi, bữa tiệc sắp bắt đầu.
Tiệc? Ông ta nói gì vậy? Họ sẽ đi tìm Connor? Thật khó hiểu.
- Sương mù đang tan rồi, học viên Furey. Chúng ta phải vào trong. Đừng mất thì giờ thêm nữa.
Khi tiếng thì thầm và những bước chân nặng nề xa dần, Grace ngước nhìn lên đôi mắt xanh của Lorcan:
- Làm ơn, xin làm ơn tìm em tôi. Nước ngoài đó lạnh lẽo lắm.
Lorcan gượng cười:
- Để tôi đưa cô vào nơi ấm áp đã.
- Rồi anh sẽ đi tìm nó?
- Bây giờ hãy lo cho cô.
Lorcan cúi xuống, bồng cô lên. Khi anh ta bồng cô qua lớp sương mù, Grace cảm giác anh ta đang bay qua mây. Nếu không thì là đang chết đuối. Cô muốn nhào khỏi vòng tay Lorcan, nhảy lại xuống nước tìm Connor, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy mệt rũ như lúc này. Mặc dù chỉ lớn hơn một cậu bé không bao nhiêu, nhưng vòng tay Lorcan Furey rất mạnh.

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 6

Hải tặc ma cà rồng

Chương 6: Hải tặc


Connor quá sững sờ vì con tàu chiến, đến nỗi không thấy một con thuyền nhỏ đang rẽ song tiến tới. Nó được kéo mạnh lên khoang thuyền.
Lúc này sức lực hoàn toàn cạn kiệt, nó không thể cố gắng làm gì nổi nữa.
- Nằm im, cố gắng thở đi. Cậu gần như bị chết đuối rồi nhưng còn sống.
Giọng người đó êm dịu và rành mạch. Connor chỉ có thể nhìn thấy một đôi ủng nhỏ, phía cuối xà cạp, khi cố ngóc đầu để nhìn cho rõ hơn, cổ nó đau nhói.
- Nằm im cậu bé. Đừng cử động thình lình. Xương cậu đã bị va chạm mạnh.
Đó là giọng một phụ nữ còn trẻ.
- Cô là ai? Cô đưa tôi đi đâu?
Bất chấp lời cảnh giác, nó cố ngồi dậy để nhìn. Đôi mắt sắc màu nâu, hình trái hạnh đang nhìn lại nó. Mái tóc đen dài buộc bằng một sợi dây da thành đuôi ngựa sau gáy. Cô ta nói:
- Tên tôi là Cheng li.
Connor nhìn bộ quần áo kì lạ của Cheng li. Bên ngoài cái áo len mỏng màu thẫm, cô ta mặc một áo chẽn da. Một bên cánh tay buộc dải băng đỏ và tím, gắn một mặt đá đen. Có vẻ đó là vật trang trí duy nhất trên bộ quân phục hoàn toàn tiện dụng của cô ta. Thắt lưng da nặng trịch gắn một bao súng cong vòng. Connor trợn trừng mắt hỏi:
- Cô là...cướp biển?
- A! Vậy là tỉnh rối đó. Phải, cậu bé, tôi là cướp biển.
Chỉ lên băng cánh tay như để giải thích:
- Phó thuyền trưởng của Moluco Wrathe.
- Cô đưa tôi đi đâu?
- Tất nhiên là lên tàu chúng tôi. Tàu Diablo.
Connor nằm lặng xuống nhìn cô ta chèo thuyền. Từng cừ động của cô ta rất chính xác và thành thục. Cheng li nhỏ con, không cao lớn hơn Grace nhưng chắc chắn rất khỏe mạnh. Nghĩ đến chị, Connor bật kêu lên:
- Grace!
- Grace là gì cậu bé?
- Chị tôi!
- Chúng ta đang ở đây. Hãy để chuyện gia đình đến lúc khác.
Connor vừa mở miệng phản đối nhưng đã thấy thuyền tiến sát một con tàu lớn. Có phải con tàu nó đã thấy không? Nó ngước nhìn cố xác định xem đây có phải con tàu có buồm vỗ như cánh chim không. Cheng li đã rút mái chèo và đang ra dấu hiệu gọi người giúp:
- Bartholomew lười biếng, xuống giúp một tay coi!
Connor nhẹ thở dài. Lần đầu tiên nó cảm thấy được an toàn. Ít ra là lúc này. Nhượng bộ cơn kiệt sức, nó nhắm mắt. Điều tiếp theo nó biết là con thuyền đang bồng bềnh. Cảm giác như đang bay nhưng rồi Connor nhận ra con thuyền nhỏ đã được trục lên con tàu lớn. Thuyền chưa hạ xuống sàn, Cheng li đã nhảy ra bắt đầu ra lệnh.
Hai cướp biển – một nam một nữ - nhẹ nhàng nâng Connor ra khỏi thuyền rồi khiêng nó theo Cheng li. Đám đông xung quanh xem chuyện gì xảy ra ngáng công việc của họ. Cheng li luôn miệng kêu lên:
- Tránh ra! Tránh ra! Đám ngốc tránh ra!
Nghe cô quát tháo mọi người mau chóng tản ra.
- Đặt cậu ta xuống đó.
Hai cướp biển đặt Connor lên một đống dây thừng và cánh buồm. Không thoải mái như giường, nhưng Connor cam thấy khoan khoái vì không còn phải bơi đứng trong làn nước lạnh giá nữa. Sau cùng nó đã có thể nghỉ ngơi. Cheng li quát:
- Đừng nhắm mắt. Chưa được đâu. Cố tỉnh giấc thêm một chút nữa. Quả là một nỗ lực lớn vì nó quá mệt mỏi. Nhưng nó muốn nghe theo lời cô ta. Quay đầu ngước lên tìm những cánh buồm tơi tả. Nhưng nó chỉ thấy toàn người. Toàn cướp biển. Họ vây quanh lom lom nhìn nó. Connor nhìn lại, quan sát những bộ đồng phục và những đoản đao cong vồng của họ. Tiếng bàn tán từ đám đông càng lúc càng thêm ồn ào huyên náo cho đến khi Cheng li đưa cao cánh tay, mặt đá đen trên băng tay của cô lóng lánh. Tất cả lập tức im lặng.
- Trò vui kết thúc rồi. Trở lại công việc được chưa? Buồm bị gió bão vùi dập. De cloux, gọi thợ sửa chữa phía đầu tàu. Lukas, Javier, Antonio, bớt bão rồi mấy anh lo phần bảo trì mấy khẩu đại bác đi. Dù trời sắp tối tôi cũng mặc, phải làm ngay bây giờ!
Connor nhìn quanh. Nó thật sự đang ở trên tàu hải tặc rồi. Sợ đến rùng mình. Đây là kết thúc một thử thách hay chỉ là một bắt đầu của một cuộc thử thách mới ? Một điều nó biết rõ là nó đã kiệt sức để có thể đương đầu với thử thách. Khi đám đông giải tán để lo phần việc được giao, chỉ cỏn lại Cheng li, Bartholomew và nữ hải tặc đi cùng anh ta. Người đàn bà này cao và lực lưỡng hơn Cheng li, cuốn quanh mái tóc đỏ một khăn vải hoa. Chị ta hỏi Cheng li:
- Tôi đi tìm thuyền trưởng Wrathe chứ, thưa cô?
- Phải, tôi thấy là chị nên đi tìm ông ta, Cate.
Quay nhìn Connor Cheng li hỏi:
- Cậu sao rồi?
- Tôi ổn.
Connor trả lời. Nhưng nó cảm thấy không ổn chút nào. Không bao giờ nữa.
- Cậu bé, trông cậu có vẻ lo lắng. Chuyện gì vậy?
- Chị tôi, Grace.
- Grace làm sao?
- Chị ấy vẫn còn ngoài kia. Trong giông bão.
- Quá muộn rồi cậu bé. Chị cậu chết rồi.
Nước mắt dâng đầy mọi vật trở nên mờ đi.
- Xin làm ơn. Cô đã tìm được tôi. Làm ơn trở lại tìm chị ấy.
- Rất tiếc cậu bé. Không thấy chút dấu vết nào của cô ta.
- Nhưng…
- Đêm xuống rất nhanh, chúng tôi không thể làm gì được nữa.
Connor cảm thấy đầu nó sắp nổ tung. Tự đáy lòng nó cảm thấy một tiếng gầm khủng khiếp bùng lên, tràn ngập từng mạch máu, trải dài suốt tay chân, cho đến khi mỗi tế bào của nó bật lên tiếng thét:
- KHÔNG!
- Bình tĩnh, cậu bé. Hãy mang ơn sự sống của chính mình. Tôn kính chị cậu như cô ấy muốn.
Giọng Cheng li dịu dàng nhung dứt khoát làm Connor có phần trấn tĩnh lại, dù nó không muốn nghe những lời nói đó. Nhưng nó thực sự muốn nghe gì? Muốn cô ta đưa thuyền nhỏ lùng sục Grace trong làn nước giá băng dù biết thừa sẽ không mang lại kết quả gì? Connor biết Grace không thể nào sống sót nổi. Nó luôn là đứa mạnh hơn, về thể chất. Nhiều năm chơi thể thao đã cho nó sức chịu đựng cần thiết để đứng nước cho đến khi được cứu. Grace thông minh hơn nó. Grace đã từng thông minh hơn nó, nó tự chỉnh lại cho đúng. Đâu còn thì hiện tại cho Grace nữa. Grace đã luôn thông minh hơn nó nhưng thể lực thì không mạnh. Và bây giờ chị nó phãi trả giá vì điều đó.
- Chết đuối... không là cách chết tệ lắm đâu.
- Sao cố biết?
- Đó là kinh nghiệm bình thường của cướp biển. Chúng tôi sống cùng sóng nước. Chính tôi đã có lần mấp mé cái chết. Rất giống như đi vào giấc ngủ - một sự giài thoát từ từ. Chết đuối là một cách chết nhẹ nhàng. Chị cậu không phải chịu nhiều đau đớn.
Những lời nói thật tàn nhẫn, nhưng Conno lại cảm thấy được an ủi. Dường như đó là sự thật. Nó nhớ lại cảm giác chìm xuống nước cùng với những mảnh tài sản của nó. Không chút khó chịu. Chỉ là một cảm giác êm đềm tĩnh lặng. Có lẽ lúc đó tử thần đang vẫy gọi, nhưng không hiểu sao nó lại thoát ra được nanh vuốt của tử thần. Thình lình nó cảm thấy bị thôi thúc cần chia sẻ với Cheng li về những gì đã nhìn thấy.
- Có một con tàu. Một tàu khác trước khi cô cứu tôi. Tiến ra từ sương mù. Một tàu chiến cổ… rất cổ.
Lời nó nói mở ra những kí ức sâu thẳm bên trong nhưng nó chưa thể giài thích rõ ràng những kí ức đó.
- Con tàu quay đầu lại, đổi hướng ngay giữa biển như có lý do nào đó phải dừng lại. Tôi tưởng nó sẽ cứu tôi. Tôi kêu gọi. Nhưng không ai nghe tôi… không ai thấy tôi.
Một ý tưởng chợt lóe sáng trong đầu như ngọn pháo hoa, nó hớn hở nói:
- Có thể con tàu đã hoàn tất việc cứu hộ! Có thể nó đã cứu chị tôi. Cô nghĩ sao?
Đôi mắt nâu của Cheng li đăm đăm nhìn nó. Connor tiếp:
- Sương mù bắt đầu lên. Tôi thoáng thầy hình chạm trên mũi tàu, một phụ nữ xinh đẹp. Giống như bà ta đang nhìn. Rồi con tàu giong buồm quay đi. Những cánh buồm thật lạ lùng như những cánh chim.
Sau cùng, trong tâm trí rối bời của nó bật lên câu hát:
"Những cánh buồm tơi tả phần phật bay như những cánh chim."
Nó muốn kêu lên đấm vào không khí. Một lần nữa, nó lại bắt gặp đôi mắt khó hiểu của Cheng li. Connor hỉ hả cười nói:
- Cô không hiểu sao? Con tàu đó đã cứu chị Grace. Chị ấy không chết đuối. Chị ấy được con tàu đó cứu và trôi vào cõi vĩnh hằng. Chị ấy được cứu bởi con tàu hải tặc ma cà rồng.
Nó đã quá mệt mỏi, mí mắt nặng nề sụp xuống. Tuy nhiên, trong bóng tối tâm tưởng, nó vẫn thấy rõ ràng tất cả: Con tàu đó giong buồm ra đi trong ánh sáng vàng. Hình chạm trên mũi tàu đang dịu dàng mỉm cười, những cánh buồm tơi tả nhè nhẹ bay trong bóng đêm đang về. Đứng sau bánh lại, một mình nhưng không run sợ, đó là chị Grace.

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 5

Hải tặc ma cà rồng

Chương 5: Đoạn kết của chuyến hải hành


Giông bão không biết đến từ hướng nào thình lình đổ ập xuống Grace và Connor trong hoàn cảnh bất lợi nhất.
Xa khỏi bến cảng, lênh đênh giữa đại dương, không cho hai đứa trẻ có được cơ hội nào. Sắc trời thay đổi quá nhanh, cứ như ai đó vừa xé rách miếng giấy dán tường màu xanh, để lộ ra một lổ hổng đen ngòm. Hơi nóng mặt trời biến mất trong tích tắc, cùng lúc nước mưa trút xuống như những viên đạn xông hơi vừa bỏng rát vừa buốt giá. Bên dưới, nước biển vồng lên như con ngựa bất kham nhảy chồm chồm hất tung người cưỡi. Con thuyền bám lấy những đợt sóng. Grace và Connor bám lấy thuyền, như bộ yên cương cho chúng chút vững long. Khi bất cứ lúc nào biển cả cũng có thể xé con thuyền làm hai hoặc nghiền nát con thuyền trong “bàn tay” mặn chất hung bạo của nó thì buộc người vào thuyền đâu lợi ích gì? Connor la lên:
- Đáng lẽ chúng ta không nên làm chuyện này. Thật là một ý tưởng ngu ngốc!

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 4

Hải tặc ma cà rồng

Chương 4: Địa ngục hay biển khơi


Chỉ một tiếng sau, cặp sinh đôi đã đứng trước cổng Trại Mồ Côi Vịnh Trăng Lưỡi Liềm. Mỗi đứa chỉ đem theo một bao hành lý nhỏ. Từ cửa sổ văn phòng, Polly Pagett đã nhìn thấy hai chị em. Sau lớp kính rạn, bà khẽ ngoắc tay ra hiệu chúng tiến qua cổng. Hai đứa vẫy tay lại, nhưng không bước qua cổng và… một lúc sau, chúng bỏ đi.
Bối rối, người đàn bà bé nhỏ mở cánh cửa ọp ẹp và loạng choạng chạy ra ngoài trời nắng. Khi tới cổng, nheo mắt vì chói nắng, bà ta nhìn theo Connor và Grace đang tiến thẳng ra bến tàu và biển khơi ngoài xa. Polly Pagett la oai oái:
- Trở lại, trở lại ngay. Đây là nhà của hai cháu!
Connor ngoái lại, làu bàu:
- Cứ như thật!
- Giọng bà ấy khỏe ghê chứ!
Vừa nói, Grace vừa siết chặt tay em.
Trong nắng sớm, cơ ngơi nhà Busby rực rỡ như một tòa lâu đài trong cổ tích. Connor chỉ tay nói:
- Kia là phòng của em, còn phòng kia là của chị. Em sẽ nài nỉ ông Busby cho em lái tất cả các xe thể thao của ông ta.

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 3

Hải tặc ma cà rồng

Chương 3: Sự việc xấu hơn


Vịnh Trăng Lưỡi Liểm là một thị trấn nghèo, nhưng nếu có thể kinh doanh những lời thì thầm đồn thổi, nơi này sẽ trờ thành trung tâm thương mại thế giới.
Hôm đó, trong chợ bến cảng, những lời thì thầm chỉ tập trung vào một đề tài: Đề nghị của Lachlan Busby với hai đứa trẻ sinh đôi và cách Grace và Connor đã từ chối, để lão phải ra về với hai bàn tay trắng như thế nào. Điều đó càng chứng tỏ, mọi người đều cho rằng cặp sinh đôi tách biệt và kiêu hãnh khủng khiếp là đúng sự thật.
Không ai trong vịnh có thể trao cho cặp song sinh một cơ hội tốt hơn nhà Busby.
Không ai có chút tình cảm nào với hai đừa trẻ kì quặc, luôn sống tách biệt với chung quanh, bây giớ chúng hình như hoàn toàn khép kín trong đài hải đăng, một nơi sắp không còn là mái nhà của chúng nữa.
Ngoài vợ chồng Busby, chỉ còn một người vẫn còn quan tâm tới ý nghĩ dành cho hai đứa một chỗ ăn ở. Ngay lúc này bà ta đang lật ngược tấm trải giường dơ bẩn, dọn chỗ ngủ cho Grace và Connor, gom đồ trong cái tủ chén ọp ẹp để chúng có chỗ chứa quần áo. Vừa nhỏ thêm một giọt dầu vào cái bản lề tủ cót két, Polly Pagett vừa tủm tìm cười thầm:
"Chỉ trong vòng hai mươi bốn tiếng nữa, cặp sinh đôi sẽ bước qua cánh cổng cao màu xanh lá, vào địa phận của mình. Chúng đâu còn chọn lựa nào khác nữa."

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 2

Hải tặc ma cà rồng

Chương 2: Vị khách không mời


Hôm đám tang, hai chị em leo lên phòng đèn trên đỉnh hải đăng.
Bên dưới, nước biển lấp lánh dưới mặt trời ban trưa. Những thuyền buồm nhỏ tấp nập ra vào bến. Từ cao nhìn xuống, trông chúng như những lông vũ trắng lướt trên mặt nước xanh. Giống như cha, Grace và Connor rất thích căn phòng này. Một nơi chốn để suy nghĩ, để nhìn toàn cảnh Vịnh Trăng Lưỡi Liềm – một mảnh đất nhỏ xíu xiu, với quá nhiều nhà chen chúc chênh vênh trên đỉnh vách đá nhô ra biển.
Từ khi cha mất, căn phòng này càng thêm ý nghĩa với hai chị em. Ông Dexter Tempest đã dành cho nơi này quá nhiều thời gian, đến nỗi khi bước vào, hai chị em không thể không cảm thấy cảm giác rất gần gũi với ông. Thậm chí lúc này, Grace có thể thấy cha đang ngồi bên cửa sổ, dán mắt xuống bến tàu bên dưới, ư ử bài ca đi biển. Cô nhận ra mình cũng đang hát theo. Bên ông có một bình trà nóng, một quyển thơ cũ đầy bụi bặm. Khi cô bước vào phòng, ông quay lại mỉm cười. Giọng nhấn nhá đặc biệt của Lachlan Busby bỗng vang lên, báo hiệu một kẻ xâm phạm không được nghênh đón trong căn phòng:

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 1

Hải tặc ma cà rồng

Tập 1: Quỷ dữ đại dương

Tác giả: Justin Somper

Chương 1: Tang lễ


Toàn thể dân Vịnh Trăng Lưỡi Liềm đều đến dự tang lễ người giữ hải đăng.
Hôm đó, Trung Tâm Trang Phục Trăng Lưỡi Liềm không còn một bộ áo đen nào. Cửa hàng hoa Nguồn Hạnh Phúc không còn một bông. Tất cả đã được kết thành vòng hay những bó hoa tỏ lòng tôn kính người quá cố. Vòng hoa lớn nhất là một “tháp hoa”. Những bông sơn trà trắng và đỏ kết thành hình ngọn hải đăng, sóng biển dập dờn bao quanh là lá và hoa khuynh diệp.
Dexter Tempest là một người tốt. Là một người giữ hải đăng, ông đã đóng góp phần quan trọng gìn giữ an toàn cho vịnh.
Trong số những người đang đứng quanh mộ ông, cúi đầu phơi gáy dưới nắng trưa này, rất nhiều người từng mang ơn Dexter cứu mạng, mang ơn đôi mắt tinh tường và nhất là tinh thần nhiệt tình với bổn phận của ông. Những người khác nhớ ơn ông, vì người trong gia đình hoặc bạn bè thân thiết của họ đã có được hải trình an toàn, được cứu khỏi biển khơi hiểm nguy ngoài bến cảng – biển khơi đầy rẫy một hay nhiều cá mập, cướp biển và... những chuyện tồi tệ hơn nhiều.
Vịnh Trăng Lưỡi Liềm là một trong những thị trấn nhỏ nhất, người dân trong những thị trấn đó gắn bó chặt chẽ với nhau như những mũi đan trong một tấm khăn len. Sự gắn bó quá chặt chẽ làm cuộc sống kém phần thoải mái.
Tin đồn, lời bàn tán lan truyền rất nhanh khắp vịnh. Thí dụ như ngay lúc này, đề tài chính là: Chuyện gì sẽ xảy ra cho hai đứa trẻ sinh đôi? Chúng đang đứng cúi đầu trước mộ cha. Mười bốn tuổi. Không còn là trẻ con, nhưng chưa là người lớn. Đứa con gái gầy, cao lêu nghêu, với một trí thông minh hiếm có. Đứa con trai được trời cho một thân hình lực sĩ. Nhưng trời ban cho chúng chẳng bao nhiêu.
Mồ côi.
Giờ trên đời chỉ còn hai chị em. Không một ai ở vịnh này từng nhìn thấy mẹ chúng – vợ của Dexter.
Có người không tin là họ đã lấy nhau. Mọi người chỉ biết, một hôm Dexter Tempest đi khỏi Vịnh Trăng Lưỡi Liềm, với ý định điên rồ là được biết vài điều trên thế giới. Rồi một ngày – khoảng một năm sau – ông ta trở lại với con tim nặng nề và hai bọc tã cuốn hai đứa con sinh đôi, Grace và Connor. Polly Pagett, quản lý Trại Mồ Côi Vịnh Trăng Lưỡi Liềm, nheo mắt trong ánh sáng chói chang, để quan sát cho rõ hai đứa trẻ. Bà đong đếm chúng như một họa sĩ tính toán vẽ bản phác thảo. Polly bận tâm suy nghĩ, sẽ cấp cho hai trẻ mới tới này cái giường nào.
Thật vậy, dù chưa được bàn thảo cam kết gì, nhưng rõ ràng chẳng còn lựa chọn nào khác là hai đứa trẻ chắc chắn sẽ phải đưa vào trại mồ côi. Đứa con trai có vẻ rất khỏe mạnh, có thể làm việc ngoài bến tàu. Đứa con gái, dù thân hình yếu ớt hơn, nhưng sắc bén như một đầu đinh ghim, chắc chắn con bé sẽ giúp phát triển ngân sách trại luôn luôn thiếu hụt. Đôi môi mỏng như giấy của Polly, đang mím chặt, nhếch thành nụ cười.
Lachlan Busby, giám đốc ngân hàng, quay đầu khỏi vòng hoa do vợ lão đặt hàng (chắc chắn không nổi trội nổi trong sân nhà thờ) để quan sát kỹ hơn Grace và Connor. Tài sản người cha để lại cho chúng mới khốn khổ làm sao chứ? Phải chi hắn dòm ngó tới tài khoản ngân hàng, thay vì chăm chắm quá nhiều vào những con tàu ngoài bến cảng. Đó là một sai lầm mà Lachlan Busby không bao giờ mắc phải.
Busby đã có một kế hoạch riêng đối với hai đứa trẻ mồ côi. Ngày mai, lão sẽ báo tin cho Grace và Connor – tất nhiên là phải bình tĩnh, nhẹ nhàng – là chúng không còn gì lại trên đời. Tài sản của Dexter – con tàu, kể cả đài hải đăng – đều không thuộc về chúng nữa. Cha chúng không để lại gì cho chúng. Lão nhìn sang vợ đứng kế bên. Loretta yêu quí! Lão thấy mắt vợ không thể rời hai đứa trẻ sinh đôi. Số phận tàn nhẫn đã bắt vợ chồng lão không thể có con. Nhưng bây giờ, dường như sự việc đã mở ra được một hướng giải quyết vấn đề này. Lão xiết chặt tay vợ.
Grace và Connor biết là đang bị chăm chú nhìn. Chuyện này chẳng có gì lạ. Suốt đời chúng là đề tài để mọi người bàn tán. Chưa bao giờ chúng thoát ra khỏi biến cố khi hai chị em bất ngờ xuất hiện tại Vịnh Trăng Lưỡi Liềm. Và khi lớn lên, đôi mắt màu ngọc bích của hai trẻ sinh đôi lại tiếp tục là đề tài xì xào phỏng đoán.
Trong một thị trấn nhỏ như Trăng Lưỡi Liềm luôn có sự đố kỵ. Người dân đố kỵ với hai chị em sinh đôi kỳ lạ, hình như có những tài năng mà những đứa trẻ khác không có. Người ta không hiểu vì sao con trai người giữ hải đăng vượt trội trong các môn thể thao. Dù là bóng đá, bóng rổ hay ném cầu, thằng bé luôn chạy nhanh hơn, tấn công mạnh hơn, thậm chí cả khi nó chểnh mảng tập luyện chung với đội hàng tuần. Đứa con gái cũng gây ra những nghi ngờ không kém – đối với thầy cô và cả bạn học – vì tầm hiểu biết quá rộng và những quan niệm lạ lùng về những sự việc vượt quá tuổi tác và địa vị nó. Vì vậy lời đồn cho rằng Dexter Tempest là người cha khác thường, đã nhồi nhét vào đầu con bằng những chuyện kể kỳ quái. Có người còn đi xa hơn, quả quyết Dexter đã trở lại Trăng Lưỡi Liềm với con tim và cả tâm trí tan nát.
Grace và Connor đứng hơi cách xa những người lớn đạo mạo của Vịnh Trăng Lưỡi Liềm. Khi giáo đoàn cất tiếng hòa nhịp bài thánh ca về chuyến đi sau cùng của người giữ hải đăng, để tới “một bến bờ tươi sáng”, nếu ai chú ý, sẽ nhận ra một thanh âm nhỏ xíu, lạc điệu trong không khí bức bối nóng hổi. Trong khi Grace và Connor có vẻ như đang hát cùng mọi người, bài ca chúng hát lại là một bài khác, giống bài ca đi biển hơn là một bài thánh ca...
“Ta sẽ kể cho các người nghe chuyện hải-tặc-ma-cà-rồng,
Một câu chuyện xưa như sự thật.
Phải, ta sẽ hát cho các người nghe
bài ca về một con tàu cổ,
Và thủy thủ đoàn vô cùng đáng sợ.”

Hải tặc ma cà rồng

Hải tặc ma cà rồng

Tập 1: Quỷ dữ đại dương

Tác giả: Justin Somper

Mở đầu: Giông bão, bài ca thủy thủ và con tàu

Giới thiệu

Tác phẩm là sự hợp thú vị giữa việc kết nối cướp biển với Ma cà rồng, xuất phát từ ý tưởng khá đặc biệt của tác giả về thói tham lam và ham ăn, càng khép mình vào kỷ luật, bạn càng phải tìm cách chế ngự những ham muốn.
Trong cả hai giới cướp biển và ma cà rồng – có những nhân vật rất có ý thức kỷ luật và cũng có những người không thể tự chủ được. Mặc dù thế giới của câu chuyện phần lớn là quái dị, nhưng người đọc lại cảm thấy vô cũng thú vị với cách khai thác câu chuyện của tác giả.
---------------------------

Mục lục

Tập 1
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
---------------------------
Tập 2
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9


Chương 10

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

Thiên thần và ác quỷ - Dan Brown - Chương 2

Thiên thần và ác quỷ

Chương 2


- Liệu tôi đã được anh chú ý đến chưa?
- Giọng nói của người đàn ông cất lên khi anh trả lời đường dây.
- Vâng, ông đã làm được cái việc chết tiệt ấy rồi đấy. Ông muốn giải thích gì về bản thân?
- Ban nãy tôi đã định trình bày với ông. - Giọng nói có vẻ cứng nhắc. - Tôi là một nhà vật lí, đang điều hành một cơ sở nghiên cứu. Ở đây vừa xảy ra một vụ án mạng. Ông đã nhìn thấy xác chết rồi đấy.
- Làm thế nào ông tìm ra tôi?
Langdon hầu như không thể tập trung được vì tâm trí anh vẫn bị ám ảnh bởi hình ảnh trên tờ fax.

Thiên thần và ác quỷ - Dan Brown - Chương 1

Thiên thần và ác quỷ

Tác giả: Dan Brown

Chương 1


LỜI DẪN
Nhà vật lí Leonardo Vetra ngửi thấy mùi da thịt cháy khét lẹt trên cơ thể mình. Ông kinh hãi nhìn bóng đen lù lù trước mắt:
- Ngươi muốn gì?
- Chìa khoá - Giọng nói khàn khàn đáp lại.
- Mật mã.
- Nhưng… ta không…
Kẻ lạ mặt lại đè xuống, ấn mạnh cái vật sáng trắng, nóng rực lên ngực Vetra. Chỉ có tiếng xèo xèo của thịt cháy. Vetra gào lên đau đớn:
- Không có mật mã nào hết!
Ông cảm thấy mình sắp ngất lịm đi. Bóng đen nhìn trừng trừng.
- Ta rất sợ điều đó.
Vetra cố giữ cho đầu óc tỉnh táo, nhưng bóng tối đang bủa vây lấy ông. Niềm an ủi duy nhất là kẻ tấn công kia chưa lấy được thứ hắn muốn. Dù vậy, chỉ một lát sau, kẻ đó rút ra một lưỡi dao, dí sát vào mặt Vetra. Lưỡi dao vung lên. Rất gọn. Rất điêu luyện.
- Vì Chúa!
Vetra thét lên. Nhưng đã quá muộn.

Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

Chuỗi hạt azoth - Chương 1

Chuỗi hạt azoth

Tác giả Phan Hồn Nhiên, Phan Vũ Linh

Chương 1: Người lạ vừa đến


- Đi theo ta, Nguyên!
Ngay cả khi lên tiếng một cách khoan thai và nhẹ nhàng nhất, giọng nói của nữ giám thị vẫn khô đanh như một mệnh lệnh. Cô gái nhỏ đứng dậy, vẻ yếu ớt và bị tấn công biến mất, khi cô đeo lên mặt chiếc kính râm màu hổ phách. Quấn lại chiếc khăn lụa in những hình kỉ hà kì dị quanh cổ. Cô lẳng lặng nhấc chiếc vali kê sát chân. Cánh cửa văn phòng trường trung học quốc tế có cơ sở nội trú tự động khép lại sau lưng, như có một bàn tay vô hình đẩy nhẹ. Chiếc vali phồng căng bằng vải canvas làm vai trái nữ học sinh mới lệch hẳn sang một bên. Thế nhưng gót giày đế crep của cô vẫn lướt đi êm nhẹ trên sàn đá hoa cương, không gây bất kì tiếng động nào, hoàn toàn phù hợp với không khí vắng lặng nơi đây.
Dẫn trước vài met, bà giám thị có dáng vóc cao lớn như một người đàn ông trung niên, mái tóc màu thép búi chặt trong tấm lưới nhỏ. Ngay cả lúc nãy, khi đứng cạnh thầy hiệu trưởng oai nghiêm của ngôi trường danh tiếng, nữ giám thị vẫn gây ấn tượng trấn áp bởi đôi vai ngang, chiếc lưng thẳng đứng, dễ khiến người ta nghĩ bên dưới lớp áo dày có nẹp một thanh sắt cứng nhắc. Với nhiệm vụ của người dẫn đường mẫn cán, không thay đổi nhịp độ, bà sải từng bước chân rất dài. Ngược hẳn với bà, nữ học sinh mới chuyển đến có vóc dáng mảnh khảnh đến mức khó tin. Mỗi bước đi, đầu gối cô ta hằn lên dưới lớp vải quần jeans bạc. Khuỷu tay xanh tái, nhọn hoắt lộ ra dưới tay áo T-shirt trắng. Ngay cả dải khăn lụa kỉ hà khi bay nhẹ vì gió càng để lộ thêm cái cổ gầy guộc bất thường.
Bất chợt, bà giám thi dừng chân, quay đầu lại:" Đi nhanh lên!". Nguyên bước đến gần, bà đưa tay toan đỡ hộ chiếc vali. Nhưng, cô gái nhỏ giật mình, lùi lại. Rõ ràng, cô không muốn nhận sự giúp đỡ. Hay chính xác hơn, cô không muốn ai khác chạm vào chiếc vali của mình. Bà giám thị nhướn mày:" Sao em không kéo nó trên bánh xe cho dễ đi hơn?". Nguyên gật nhẹ,  vẫn tiếp tục xách chiếc vali trên tay. Bà giám thị giờ đây khó chịu ra mặt:" Hãy mở miệng trả lời tử tế khi người lớn nói chuyện. Ở trường này, dù gia đình có danh tiếng hay quyền lực đến đâu, đóng góp bao nhieu tiền bạc để xây dựng cơ sở vật chất đi nữa, thì mỗi học sinh vẫn phải tuân theo đúng nội quy và thực hiên mọi mệnh lệnh người lớn đề ra. Rõ chưa?". Nguyên im lặng, ngước nhìn bà giám thị cau có qua đôi kính, to quá khổ trên gương mặt bề ngang khá hẹp.
- Đã nghe rõ, thưa cô!
- Nhắc lại đi! - Bà giám thị gần như quát lên.
- Thưa cô, nghe rõ! - Giọng nói của người lạ mới đến vang lên khe khẽ, khó khăn, khản đục.