This is default featured post 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Hiển thị các bài đăng có nhãn Anh sẽ lại cưa em nhé?. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Anh sẽ lại cưa em nhé?. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

Gió....

Gió....

Tác giả: Blog Việt Phố Cổ


Hà Nội trong tôi là những sớm bình minh...
Những tiếng rao trong veo tan vào sương trong từng con ngõ nhỏ... Cả những đêm khuya khi mùa trở gió...
Tiếng rao vẫn ngập ngừng khắc khoải giữa lạnh băng...
Bến xe bus Đinh Tiên Hoàng. Bốn giờ chiều…
Cạnh bên tôi là một cô gái đứng dựa lưng vào tường, đeo kính cận, má phính và tóc xoăn.
- Bạn đợi xe bao nhiêu - Tôi hỏi
- Không.
- Hà Nội hôm nay rất đẹp nhỉ?
- Ừ!
- Biết mùa này Hà Nội có hoa gì không?
- Không.
- Thế thì ấy không phải người Hà Nội… - Tôi tự nói một mình
- Hoa gì?
- Một loại hoa màu trắng… chỉ nở vào tháng ba, rất đẹp, nhưng không phải ai cũng biết ở đâu… Đi xem không?
- Có.

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Những cánh trầu mang ước mơ bay

NHỮNG CÁNH TRẦU MANG ƯỚC MƠ BAY

Tác giả : Nguyên Lê


"Đau khổ nhất là khi người ta có thể nhìn thấy nhau, biết mình cần nhau mà phải lẳng lặng chôn vùi yêu thương vì những duyên cớ số phận sắp đặt an bài"
~~~~~
Bà nội lạc giữa cuộc sống nơi thành thị bởi hàm răng đen và cái miệng móm mém nhai trầu. Tôi thích nằm bên nội, để hương vị cay cay ngai ngái của cau, của thuốc, của lá trầu phả vào mặt mình. Mẹ và bố bảo tôi là một đứa lạ đời. Thời buổi bây giờ, người ăn trầu đã ít, chẳng mấy ai nghiện trầu đến mức một tiếng không có là không chịu được như nội tôi; nhưng khó hiểu nhất là một thằng thanh niên trai tráng như tôi - 28 tuổi lại cũng đi nghiện hương trầu, và chỉ có một sở thích duy nhất là được chui vào chăn ấm nằm cùng với nội.
Nội 83 tuổi, lưng còng, mắt kém. Nội càng già, tôi càng thấy mẹ tôi cằn nhằn nhiều hơn về thói nghiện trầu của nội. Nước trầu đỏ ối, rơi vãi khắp nền nhà gạch hoa, nếu không phát hiện ra để lau ngay thế nào cũng đóng bãi ở đấy không bao giờ tẩy được. Mẹ tôi thành một thói quen, lau nhà có khi một ngày 4 lần. Vừa lau vừa lẩm nhẩm những lời chẳng mấy vui vẻ. Nội lãng tai, vẫn ngồi phía trước hiên nhà, thẩn thơ nhai trầu và hướng suy nghĩ về miền quê của nội. Tôi chứng kiến sự xung khắc âm thầm giữa hai người đàn bà, và cũng lặng im không lên tiếng. Nội không biết mẹ nghĩ gì, mẹ cũng không thấy nội phản ứng lại, thật may vì thế mà chưa bao giờ gia đình tôi xảy ra bất đồng lớn xung quanh chuyện trầu cau của nội.