Bóng ma trong mộng
Chương 11
Mặt trời rọi
những tia sáng nóng bỏng qua cửa sổ phòng ngủ của tôi. Tôi nheo mắt và trở mình
trên giường, ngạc nhiên là đồng hồ báo thức đã không hề reo, nhất là trong ngày
hôm nay tôi đã dự tính đi thăm mẹ Travis.
Khoảng 10 giờ,
Craig qua chở tôi đi bằng ô tô. Cậu ấy đã đề nghị đưa tôi đến nhà bà Slather.
Vài ngày trước
tôi đã kể tất cả cho họ nghe, cho cậu ấy và Raina: chiếc vòng cổ, em gái Emma của
tôi, và về mối quan hệ của tôi với Travis đã đi từ 0 tới 10 trên 10 trong vòng
có một tuần.
- Cậu căng
thẳng à?
Craig hỏi
tôi khi dừng xe trước căn hộ của bà Slather. Chúng tôi đang ở trong một trong
những khu chung cư phức tạp, nơi mà mọi thứ mang một vẻ hết sức tầm thường, nhà
ở và cây cối bao quanh nhau.
Căn hộ của
bà Slather nằm ở cuối hành lang. Một chiếc xe hơi han gỉ đỗ trước mấy tờ báo cuộn
lại rải rác trên tấm thảm chùi chân.
- Cậu có muốn
tớ đi cùng không?
Tôi lắc đầu
và bước ra khỏi xe, chuỗi hạt xiết chặt trong lòng bàn tay. Còn mười bước chân
ngăn cách tôi với cánh cửa căn hộ. Tôi bước chậm chạp trong lúc cố trấn tĩnh và
trái tim tôi đập như muốn vỡ vụn ra. Đến bước thứ tám, tôi ngoái lại phía chiếc
xe của Craig. Cậu ấy giơ hai ngón cái lên để khích lệ tôi và tôi cũng làm thế, tôi
thấy mừng là cậu ấy có mặt ở đây. Và mừng vì mình đã đi xa được đến vậy. Hai
tay run nhẹ, tôi hít thật sâu trước khi tiếp tục đi tới trước cánh cửa. Cuối
cùng thì tôi cũng bấm chuông. Bên trong, tôi nghe thấy có tiếng người di chuyển.
Hai giây sau, cánh cửa mở ra.
- Có việc gì
thế?
Người phụ nữ
hỏi tôi. Cô ấy còn già hơn trong tưởng tượng của tôi: sáu mươi tuổi, mái tóc
xám đã ngả bạc và miệng mím chặt.
- Cô hẳn là
Jocelyne Slather?
Tôi nói gần
như thì thầm.
- Và cháu
là…?
Cô ấy nheo
đôi mắt nhỏ màu xanh và nhìn thôi chăm chú. Những nếp nhăn hằn sâu quanh mắt
giãn ra thành những đường lớn.
- Cháu tin
là cháu có một thứ thuộc về cô, thưa cô…
Miệng cô ấy
trở nên cau có.
- Và tôi thì
tin là cháu nhầm người rồi. Cô ấy chuẩn bị đóng cánh cửa lại, nhưng tôi đã kịp
thời chặn lại bằng cách chèn chân vào khe cửa. Tôi đung đưa chuỗi hạt trước mắt
cô ấy.
- Cháu đã
tìm thấy nó ở đâu?
Cô ấy nhìn
phía sau lưng tôi, trong phố, để chắc chắn là tôi chỉ có một mình.
- Travis nhất
thiết muốn cháu đưa nó lại cho bác.
- Nhưng cháu
là ai?
Cô ấy nhắc lại.
- Cháu biết
điều đó nghe có vẻ vô lý, nhưng cháu là một người bạn của con trai bác.
- Con trai
tôi đã chết rồi! Một lần nữa, cô ấy muốn đóng cánh cửa lại, nhưng chân tôi vẫn
khóa ở chỗ đó.
- Cháu xin
bác, bác Slather. Cháu biết điều đó có vẻ điên rồ, nhưng hãy nghe cháu. Cháu đã
mơ thấy anh ấy…
Cô ấy lắc đầu,
sau đó để tôi lại ngưỡng cửa và nói sẽ gọi cảnh sát.
- Cô hãy đợi
đã!
Tôi mạnh bạo
mở rộng cánh cửa ra. Mẹ Travis nhấc điện thoại và bấm nút loa ngoài. Thế là tôi
tuôn ra tất cả, mọi chi tiết mà Travis đã kể cho tôi: Ngày của mẹ (Mother’s
Day) với bánh mì khô mềm xèo, bó hoa đồng nội mà cậu mang về tặng mẹ, làm thế
nào mà người ta lấy cái vòng khỏi cậu ấy.
- Nó đã bị
quẳng vào trong phòng tắm. Cô đã tìm nó khắp nơi mà không thấy. Nó đã bị kẹt
trong cái máy sưởi.
Cô Slather dừng
hẳn lại và buông hẳn ống nghe. Bàn tay cô ấy run rẩy ép chặt lên miệng.
- Travis muốn
cô biết rằng cậu ấy không muốn cô như thế này.
- Sao cháu
biết tất cả chuyện này?
Cô ấy hỏi
trong khi quay lại phía tôi.
- Cậu ấy nói
với cháu… trong mơ.
Cô ấy cầm
chiếc vòng tôi đưa lại và cố gắng nói điều gì đó. Đôi môi cô chuyển động để tạo
thành từ, nhưng chẳng có âm thanh nào thoát ra.
- Cháu biết
điều này có thể chẳng có nghĩa lý gì cả, nhưng nó cũng có thể không phải là điều
quan trọng nhất. Điều duy nhất đáng kể lúc này, đó là cô hãy ngừng việc sống
trong mặc cảm tội lỗi.
Có lẽ tôi
cũng sẽ làm như vậy.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét