2014 ~ Đọc truyện online

This is default featured post 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 11

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1

Chương 11: Một mối nguy hiểm


Tiếng mở cửa phòng làm Grace choàng mở mắt.
"Mình đã ngủ được bao lâu rồi?"
Cô thầm hỏi, khi Lorcan Furey bước vào và đóng cửa lại. Grace cảm thấy không vui khi anh ta bất ngờ vào phòng như vậy. Như hiểu ý cô, Lorcan nói:
- Xin lỗi, tôi gõ cửa nhưng nho nhỏ thôi, vì không muốn gây chú ý.
Bực tức nhất thời chuyển thành bối rối, vì anh ta bắt gặp cô trong tình trạng ngái ngủ với chiếc áo ngủ mong manh. Kéo chăn lên người, Grace chêm thêm gối ra sau, ngồi dậy. Lorcan hỏi:

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Hãy tin vào sự kì diệu của tình yêu!

Hãy tin vào sự kì diệu của tình yêu!

Tác giả: Nguyễn Thắm


“Một câu chuyện của riêng mình. Hy vọng chia sẻ cùng mọi người, và để mọi người có niềm tin rằng, trên đời này, có những điều kì diệu vẫn luôn luôn xảy ra."
~~~~~
Nó chưa bao giờ dám thú nhận rằng nó yêu một người trong thế giới ảo.
Nó từng yêu, từng rung động, mối tình đầu đẹp và trong veo, nhưng nhanh chóng chết yểu chỉ đơn giản vì nó là người sống thực tế. Người con trai của nó quá trẻ và cậu ấy cũng có những ước mơ, cũng như nó vậy. Nên chẳng có lý do gì nó ngăn cản khi cậu ấy kiếm được học bổng du học tại Paris hoa lệ. Cậu ấy nói hãy chờ cậu ấy về, 4 năm chẳng ngắn nhưng cũng chẳng dài chỉ cần hai đứa có niềm tin. Nó đáp lạnh lùng:
"Nhưng em không có niềm tin".

Mật mã Da Vinci

Mật mã Da Vinci

Tác giả: Dan Brown
Người dịch: Đỗ Thu Hà
Nhà xuất bản Văn hoá - Thông tin, 2006
Thể loại: Văn học nước ngoài
Năm xuất bản: 2006

NHỮNG SỰ VIỆC CÓ THẬT

Tu viện Sion - một hội kín ở châu Âu được thành lập năm 1099 - là một tổ chức có thật. Năm 1975, Thư viện Quốc gia Pháp ở Paris phát hiện thấy những văn bản trên giấy da, được gọi là Les Dossiers Secrects (Hồ sơ bí mật) xác nhận một số thành viên của tu viện Sion, trong đó có Ngài Isaac Newton, Botticelli, Victor Hugo và Leonardo da Vinci.

Nhật ký son môi

Nhật ký son môi

Tác giả: Gào

Giới thiệu nội dung:

Nhật Ký Son Môi - Toàn bộ cuốn truyện không phải là những trang nhật ký ghi lại những sự việc, cảm xúc diễn ra theo kiểu từng ngày, từng giờ, trái lại, nó được kết cấu chặt chẽ với cốt truyện rõ ràng và đơn tuyến. Thời gian ước tính kéo dài khoảng 5 tháng, xoay quanh câu chuyện nhân vật "Tôi" - một cô gái hơn hai mươi tuổi xinh đẹp, cá tính, sắc sảo, dám yêu, dám sống và dám chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Cô có người yêu kém 2 tuổi đang du học nơi trời Tây, chàng trai ấy phản bội cô và cô sống khổ sở trong sự ngăn cấm của gia đình chàng trai, trong tình yêu da diết mãnh liệt và tinh thần thủy chung như nhất dù có bao cách trở, cũng như phải đối mặt với những khó khăn trong công việc, cuộc sống và thời kỳ khó khăn "khủng hoảng tuổi hai mươi".

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 10

Hải tặc ma cà rồng

Chương 10: Đời cướp biển


Bartholomew bảo Connor:
- Cậu có thể lấy giường này.
Đó chỉ là một khung giường gỗ với nệm mỏng, bên dưới có khoảng trống để cất vài món đồ.
Connor chẳng có đồ đạc gì. Chút tải sản nó và Grace mang theo trong hai ba lô, khi đi khỏi Vịnh Trăng Lưỡi Liềm, đã bị bão cuốn trôi. Tất cả chỉ còn lại bộ quần ào tả tơi trên người.
- Này bồ, không thể ngủ với bộ đồ ướt sũng đó. Sơ mi và quần này vửa đấy.
- Cám ơn nhiều.
Vừa nói Connor vừa đón bộ quần áo Bartholomew ném tới. Nó cởi quần áo ướt treo lên một đòn tay, rồi mặc sơ mi và quần khô.

Bóng ma trong mộng

Bóng ma trong mộng

Tác giả: Laurie Faria Stolarz

Giới thiệu:


Một cô gái trẻ vừa chuyển đến ngôi nhà mới và những hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xảy ra ngay khi cô vừa tới...
Đêm đêm cô bị ám bởi một cậu con trai mà cô không hề quen biết, luôn có thứ gì đó lạ lùng xảy ra trong những giấc mơ của cô, và lúc tỉnh dậy mình mẩy cô đều thâm tím.
Những gì đã xảy đến với cậu con trai ấy là một bi kịch của định mệnh, bởi cậu đã phải chết trong tình cảnh thật kinh hoàng. Ngay khi mối liên lạc được thiết lập và nỗi sợ hãi từ từ mất đi, tình bạn, rồi đến một thứ tình cảm nảy sinh tình yêu đã dần tới đối với cô gái và cậu trai trẻ. Qua những giấc mơ của cô gái, bọn họ đã trải qua một câu chuyện tình yêu mang đến cho nhau nhiều hạnh phúc. Nhưng rõ ràng, một hồn ma sẽ phải rời khỏi thế giới này để đi đến một thế giới khác tốt đẹp hơn…

♥♥♥
Mục lục
♥♥♥

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

Bóng ma trong mộng - Chương 11

Bóng ma trong mộng

Chương 11


Mặt trời rọi những tia sáng nóng bỏng qua cửa sổ phòng ngủ của tôi. Tôi nheo mắt và trở mình trên giường, ngạc nhiên là đồng hồ báo thức đã không hề reo, nhất là trong ngày hôm nay tôi đã dự tính đi thăm mẹ Travis.
Khoảng 10 giờ, Craig qua chở tôi đi bằng ô tô. Cậu ấy đã đề nghị đưa tôi đến nhà bà Slather.
Vài ngày trước tôi đã kể tất cả cho họ nghe, cho cậu ấy và Raina: chiếc vòng cổ, em gái Emma của tôi, và về mối quan hệ của tôi với Travis đã đi từ 0 tới 10 trên 10 trong vòng có một tuần.
- Cậu căng thẳng à?
Craig hỏi tôi khi dừng xe trước căn hộ của bà Slather. Chúng tôi đang ở trong một trong những khu chung cư phức tạp, nơi mà mọi thứ mang một vẻ hết sức tầm thường, nhà ở và cây cối bao quanh nhau.
Căn hộ của bà Slather nằm ở cuối hành lang. Một chiếc xe hơi han gỉ đỗ trước mấy tờ báo cuộn lại rải rác trên tấm thảm chùi chân.
- Cậu có muốn tớ đi cùng không?
Tôi lắc đầu và bước ra khỏi xe, chuỗi hạt xiết chặt trong lòng bàn tay. Còn mười bước chân ngăn cách tôi với cánh cửa căn hộ. Tôi bước chậm chạp trong lúc cố trấn tĩnh và trái tim tôi đập như muốn vỡ vụn ra. Đến bước thứ tám, tôi ngoái lại phía chiếc xe của Craig. Cậu ấy giơ hai ngón cái lên để khích lệ tôi và tôi cũng làm thế, tôi thấy mừng là cậu ấy có mặt ở đây. Và mừng vì mình đã đi xa được đến vậy. Hai tay run nhẹ, tôi hít thật sâu trước khi tiếp tục đi tới trước cánh cửa. Cuối cùng thì tôi cũng bấm chuông. Bên trong, tôi nghe thấy có tiếng người di chuyển. Hai giây sau, cánh cửa mở ra.
- Có việc gì thế?
Người phụ nữ hỏi tôi. Cô ấy còn già hơn trong tưởng tượng của tôi: sáu mươi tuổi, mái tóc xám đã ngả bạc và miệng mím chặt.
- Cô hẳn là Jocelyne Slather?
Tôi nói gần như thì thầm.
- Và cháu là…?
Cô ấy nheo đôi mắt nhỏ màu xanh và nhìn thôi chăm chú. Những nếp nhăn hằn sâu quanh mắt giãn ra thành những đường lớn.
- Cháu tin là cháu có một thứ thuộc về cô, thưa cô…
Miệng cô ấy trở nên cau có.
- Và tôi thì tin là cháu nhầm người rồi. Cô ấy chuẩn bị đóng cánh cửa lại, nhưng tôi đã kịp thời chặn lại bằng cách chèn chân vào khe cửa. Tôi đung đưa chuỗi hạt trước mắt cô ấy.
- Cháu đã tìm thấy nó ở đâu?
Cô ấy nhìn phía sau lưng tôi, trong phố, để chắc chắn là tôi chỉ có một mình.
- Travis nhất thiết muốn cháu đưa nó lại cho bác.
- Nhưng cháu là ai?
Cô ấy nhắc lại.
- Cháu biết điều đó nghe có vẻ vô lý, nhưng cháu là một người bạn của con trai bác.
- Con trai tôi đã chết rồi! Một lần nữa, cô ấy muốn đóng cánh cửa lại, nhưng chân tôi vẫn khóa ở chỗ đó.
- Cháu xin bác, bác Slather. Cháu biết điều đó có vẻ điên rồ, nhưng hãy nghe cháu. Cháu đã mơ thấy anh ấy…
Cô ấy lắc đầu, sau đó để tôi lại ngưỡng cửa và nói sẽ gọi cảnh sát.
- Cô hãy đợi đã!
Tôi mạnh bạo mở rộng cánh cửa ra. Mẹ Travis nhấc điện thoại và bấm nút loa ngoài. Thế là tôi tuôn ra tất cả, mọi chi tiết mà Travis đã kể cho tôi: Ngày của mẹ (Mother’s Day) với bánh mì khô mềm xèo, bó hoa đồng nội mà cậu mang về tặng mẹ, làm thế nào mà người ta lấy cái vòng khỏi cậu ấy.
- Nó đã bị quẳng vào trong phòng tắm. Cô đã tìm nó khắp nơi mà không thấy. Nó đã bị kẹt trong cái máy sưởi.
Cô Slather dừng hẳn lại và buông hẳn ống nghe. Bàn tay cô ấy run rẩy ép chặt lên miệng.
- Travis muốn cô biết rằng cậu ấy không muốn cô như thế này.
- Sao cháu biết tất cả chuyện này?
Cô ấy hỏi trong khi quay lại phía tôi.
- Cậu ấy nói với cháu… trong mơ.
Cô ấy cầm chiếc vòng tôi đưa lại và cố gắng nói điều gì đó. Đôi môi cô chuyển động để tạo thành từ, nhưng chẳng có âm thanh nào thoát ra.
- Cháu biết điều này có thể chẳng có nghĩa lý gì cả, nhưng nó cũng có thể không phải là điều quan trọng nhất. Điều duy nhất đáng kể lúc này, đó là cô hãy ngừng việc sống trong mặc cảm tội lỗi.
Có lẽ tôi cũng sẽ làm như vậy.

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

Bóng ma trong mộng - Chương 10

Bóng ma trong mộng

Chương 10


Những ngày tiếp theo tôi ngủ ngon hơn nhờ uống nhiều sữa nóng, thay cà phê bằng thức uống không có chất kích thích, ăn ít đồ ngọt và những chất có bột cũng như tất cả những thức ăn làm tôi thức lâu. Raina nói rằng cô ấy thấy rõ sự thay đổi của tôi, nhưng cô ấy lại đưa cho tôi những lời khuyên “sáng suốt” về lĩnh vực trang điểm, chứ không phải việc tôi phải đi ngủ sớm vào mỗi buổi tối và đánh một giấc vào buổi trưa. Không kể đến những lần Travis đến thăm.

Bóng ma trong mộng - Chương 9

Bóng ma trong mộng

Chương 9


Tối nay, tôi mặc bộ đồ ngủ thoải mái của mình (một chiếc áo thun chữ T của đội Bruins mới toanh nhưng rộng quá khổ cả trăm lần so với tôi). Rồi tôi nuốt một hơi viên thuốc ngủ cùng với một cốc đầy sữa nóng. Trước khi lên giường, tôi mở cửa sổ cho gió mát ùa vào trong phòng. Bầu trời đêm thật huyền diệu với ánh trăng tròn vành vạnh và lấp lánh một vài ngôi sao.

Bóng ma trong mộng - Chương 8

Bóng ma trong mộng

Chương 8


Tối thứ bảy, Craig và Raina đã dẫn tôi đi thăm quan một vòng thành phố, phần lớn chuyến đi này chủ yếu là lượn lờ trong xe hơi trước tiên là đến cửa hàng thức ăn nhanh Glace & Pissa trên đường Main street, sau đó ghé qua tiệm làm đầu nơi mà Craig cắt tóc và cuối cùng là một tiệm tạp hóa, ở đây người ta có thể tìm thấy tất cả từ xẻng cào làm vườn đến các loại rau trong vườn.
Để kết thúc cuộc dạo chơi này, chúng tôi dừng chân ở một quán cafe ít “rỗng tuếch” nhất ở thành phố này, theo cách nói của Raina.

Bóng ma trong mộng - Chương 12 END

Bóng ma trong mộng

Chương 12


Lúc này đang là chiều thứ bảy, ba tuần tốt đẹp sau cuộc gặp của tôi với cô Slather. Và cũng là ba tuần kể từ lần cuối cùng Travis tới thăm tôi.
Tôi đang ngồi ở quán Stanley’s với Craig và Raina, một ly cà phê địa phương hảo hạng đặt trên bàn phía trước tôi (ừ, thật nực cười, thứ hỗn hợp này tuy thế lại nhạt nhẽo ở một nơi nhạt nhẽo bắt đầu làm tôi hài lòng).

Bóng ma trong mộng - Chương 7

Bóng ma trong mộng

Chương 7


Có lần ở nhà mình, tôi đã cố gắng để chìm vào giấc ngủ, để có thể mơ tiếp giấc mơ bị dừng lại trước đó, nhưng sau chuyến viếng thăm của Travis, đầu óc tôi ở mức báo động chưa từng thấy (ý chỉ sự tỉnh táo). Ngay cả khi, cơ thể tôi thật sự đã kiệt quệ.

Bóng ma trong mộng - Chương 6

Bóng ma trong mộng

Chương 6


Cả đêm hôm trước tôi không ngủ mà lên mạng tiếp tục tìm kiếm. Tôi đã có thêm thông tin về Travis. Về niềm đam mê đối với môn khúc côn cầu và tất cả những gì liên quan đến đội Bruins, về việc cậu ấy rất mê cắm trại, ngay cả khi trời rét. Và, cậu ấy cũng đã từng phải đối mặt với một mất mát lớn. Cha cậu mất vì một cơn đau tim khi cậu mới bảy tuổi, để lại đằng sau đứa con trai vô cùng hụt hẫng.
Giữa ý tưởng rằng tôi đã tự mình tạo ra Travis qua các bài báo và những lời kể lại, và ấn tượng rằng chúng tôi cuối cùng cũng có không ít điểm chung, những câu hỏi cứ quay vòng trong đầu tôi đến mức tôi chẳng nhận ra các giờ học cứ nối nhau qua đi. Nhưng vào cuối ngày tôi hoàn toàn mệt nhoài, đến mức ngay cả những băng ghế nhựa đã rạn nứt trên xe bus cũng có vẻ thoải mái đối với tôi.
Thả người trên một chiếc ghế cuối xe, tôi bắt đầu ngắm nhìn qua cửa sổ chờ lúc bác tài cuối cùng cũng dừng ở bến của tôi. Đột nhiên một cái gì đó chạm vào vai tôi. Tôi quay lại. Đó chính là cậu ấy, ngồi trên băng ghế sau tôi:
Travis.

Bóng ma trong mộng - Chương 5

Bóng ma trong mộng

Chương 5


Vừa từ trường về đến nhà, tôi đặt sách vở xuống sàn và lao ngay vào máy tính. Tôi bắt đầu tìm kiếm bằng cách gõ địa chỉ nhà tôi trên Google – thế là quá đủ: một bài viết trên tờ Addison hiện ra ngay tức thời. Bài báo chỉ nói về ngôi nhà của chúng tôi, về việc nó cuối cùng đã được bán – cho cha mẹ tôi – sau nhiều năm chết dí trên thị trường. Rõ ràng chúng tôi không phải là những người đầu tiên đã sống ở đây kể từ sau vụ tắm máu.
Hai gia đình khác đã đến ở trong ngôi nhà này, nhưng chẳng lâu sau đó đã khăn gói ra đi: sáu tháng cho gia đình thứ nhất, và sáu năm cho gia đình thứ hai. Cả hai gia đình đều tuyên bố rằng đã có những tiếng động đáng sợ vào ban đêm.

Bóng ma trong mộng - Chương 4

Bóng ma trong mộng

Chương 4


Trưa hôm sau, thay vì để tôi ngồi một mình, Raina và Craig ra hiệu cho tôi đến nhập bọn cùng họ. Thật may mắn thay, bỏi tôi cần phải nói chuyện với họ, tôi cần thay đổi nghiêm túc những suy nghĩ của bản thân và để sang bên chứng “tự sát xã hội” (ám chỉ tự mình tách biệt với mọi người).
Giấc mơ đêm vừa rồi đã ám ảnh tôi suốt. Giá mà tôi chỉ cần có thể kể tất cả mọi chuyện cho một ai đó thì đã khác. Bất hạnh thay, điều đó sẽ gần như giống với khi em gái tôi mất đi. Vào giai đoạn đó, tôi đã thử giải thích điều mà tôi cảm nhận hay gần như điều mà tôi đã dự cảm, nhưng chẳng ai tin tôi cả. Và Làm thế nào để đổ lỗi cho họ đây? Chẳng ai có thể hiểu cho những điều phi lý như: Sự xuất hiện của Emma trong bộ đồng phục hướng đạo sinh - chính bộ đồ mà em ấy muốn nhất định phải mặc nó vào mỗi khi bán bánh mì và vào mỗi cuộc họp nhóm, hay chỉ để lang thang trong vườn - trong khi em vẫn đang rơi vào hôn mê đã 6 tháng trời. Tuy nhiên, tôi vẫn còn nhìn thấy cái cảnh của ngày hôm đó.

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Nhật ký son môi - 2 - Khi một thứ rời bỏ bạn - Mọi thứ rời bỏ bạn

Nhật ký son môi

2 Khi một thứ rời bỏ bạn – Mọi thứ rời bỏ bạn


Bạn sẽ không bao giờ đoán được những điều sẽ đến với cuộc đời bạn vào ngày mai, ngày kia, hoặc nhiều ngày sau trong tương lai. Thế nên, phần lớn thời gian bạn để cho hiện tại trôi qua mà chẳng trông chờ điều gì cả.

Nhật ký son môi - 1 - Tình yêu của tôi

Nhật ký son môi

Tác giả: Gào

1. Tình yêu của tôi

Ghi chép của một cô gái trải qua khủng hoảng tuổi hai mươi…
“Em giấu nỗi buồn trong thỏi son môi
Để mấp mé nụ cười qua đôi môi bôi trát kỹ…”
Anh à, anh có biết là…Em đã rất đau khổ không?


~~~~~
Tôi bước vào thời kỳ khủng hoảng của tuổi hai mươi. Không biết bao nhiêu người bước vào tuổi hai mươi hoặc sau tuổi hai mươi một tí (tức là 21, 22 như tôi bây giờ), phải sống trong thời kỳ này? Cái thời kỳ mà mỗi sáng thức dậy, sờ tay lên má lại thấy ướt. Nước mắt có lẽ đã chảy suốt đêm ngay cả trong giấc ngủ, dù là chẳng mơ gì. Tôi gọi những giọt nước mắt ấy là nước mắt của tiềm thức. Tôi khóc ngay cả khi không biết mình đang khóc. Không biết thì không biết luôn đi đã đành, đằng này, mỗi sáng thức dậy phải đối mặt với ngần ấy những thứ ươn ướt như thế, tôi cảm thấy rất rầu rĩ.
~~~~~

Cà phê cuối chiều

Cà phê cuối chiều

Tác giả: Hà Nguyên


Tôi chấm dứt một ngày dài mệt mỏi và lê thê bằng việc nhấm nháp một tách cà phê. Đen, không đường, đắng và nhiều cặn, loại cà phê dở nhất mà tôi có thể tìm ra. Tôi thích thế, hay chỉ là thói quen đã lặp đi lặp lại từ 8 năm nay? Không chắc nữa.
Tôi là một đứa con gái quái đản, lạnh lùng, tự cao, kiêu ngạo và hãnh tiến… không biết còn thêm tính từ gì nữa, đến giờ tôi mới chỉ nghe được có thế. Người ta nhìn vào những thói xấu của tôi để lên án, chì chiết. Thế nên, tôi đã học được cách tự bảo vệ mình khỏi những lời đàm tiếu, tôi nhấm nháp tách đen dở thúi vào mỗi cuối ngày, như nhấm nháp những lời xấu xa làm tôi tổn thương.
Tám năm nay tôi không khóc, tôi chỉ uống cafe đen, viết nhăng nhít lên bất kỳ nơi nào có thể hiện chữ, ngủ một giấc vật vờ và sáng ngày ra, đôi mắt thâm quầng, tôi ngẩng đầu lên đối diện với mọi thứ.

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

Khoảng cách ngày tình nhân

Khoảng cách ngày tình nhân

Tác giả: Blogger Mei Mei

“Không có tình nhân trong Valentine, ít nhiều cũng có cảm giác lạc lõng, bơ vơ, tôi chỉ nghe thấy những giai điệu bi thương, đang cắt xé đi những ưu tư, phiền muộn…”

~~~~~
Tôi lắng nghe bài bát trong chương trình radio trước đây tôi từng gắn bó hơn năm trời, chương trình có giọng nói làm mê hoặc con tim tôi, chương trình đến với ban đêm biến tôi thành một con người khác với ban ngày…
Đã từ lâu kể từ ngày người đó không làm chương trình này nữa, tôi cũng không còn thức khuya để nghe, thức khuya để nhắn đi vài dòng tin nhắn và chờ đợi hồi âm từ người đó nữa. Đã lâu lắm rồi, giờ đây nghe lại những giai điệu nhạc của chương trình trong một đêm không ngủ được như đêm nay, tôi lại nhớ về Yến Tử - biệt danh của người làm chương trình mà tôi thích, và lại nhớ về Hiểu Phàm - người giúp việc của tôi.

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

Chỉ đơn giản là Last Christmas

Chỉ đơn giản là Last Christmas

Tác giả: Blogger Bảo Nguyên


"Kỷ niệm nhẹ như những cơn gió, nhưng đủ nặng để người ta giật mình khi nó bất chợt ùa về..."

~~~~~
Tuyết rơi.
Tôi thong thả đi xuống con hầm cắt ngang qua đường. Tiếng bước chân vang vọng từ đâu tới, hơi thở nào thoang thoảng quanh đây. Cô độc và lạnh lẽo. Lối ra dẫn đến một bến tàu điện đi vào trung tâm thành phố. Dường như người ta đặt nó ở đây chỉ để phục vụ cho việc đi lại của người Việt.
Quanh tôi, từng đoàn xe vẫn nối đuôi nhau, im ắng. Ôm lấy những con đường là những cánh đồng cỏ mênh mông.
"Ờ, nghĩ xem tiếp theo thế nào thì hợp lý".
Không vội vã như mọi khi, tôi bước đi thật chậm, hít lấy cái lạnh của nước Nga. Tôi giật mình nhận ra, mùa giáng sinh đang ùa tới khắp đại lộ, lung linh, rực rỡ, náo nức… Vậy mà hôm nay đầu óc của một thằng như tôi bỗng cảm nhận được những điều này. Và nó làm tôi nhớ tới một người…
Tôi phì cười khi nghĩ tới câu chuyện với Bảo An ngày đó, một ngày đúng thời điểm này của 7 năm trước…

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Hai chiếc USB

Hai chiếc USB

Tác giả: Blogger August Pink


"Hãy yêu những gì mình có, hãy quên những gì không đáng nhớ và hãy nhớ những gì không đáng quên."
~~~~~
1. Sáng nào cũng vậy, trước giờ đi làm, Diệp Thư lại đứng trước gương, cẩn thận đeo vào cổ chiếc USB màu đen, rồi chiếc USB màu xanh, và cuối cùng là chiếc thẻ công chức. Nhiều lần, anh lại bên cô, vòng tay qua eo cô rồi thì thầm
“Ai cũng như vợ yêu của anh thì các hàng nữ trang ê sắc ế mất thôi!”
“Em dám chắc là họ không ế đâu! Vì làm gì có ai yêu anh như em, làm gì có ai có được hai chiếc USB rất đặc biệt này!...” – Cô cười. Tự tin.

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

7 ngày chia tay

7 ngày chia tay

Tác giả: Blogger Gà Đua Xe ^^

"Hồi nhỏ xấu xí, hay nói, hay cười. Lớn lên nói ít, cười nhiều nhưng vẫn xấu."
~~~~~

- Chúng ta không hợp nhau nữa. Chia tay đi!
Em không thể ngờ mọi chuyện thay đổi nhanh đến vậy. Anh thay đổi hay em thay đổi? Em cố gắng để vun đắp tình yêu của chúng ta để rồi bây giờ thì sao hả anh. Em không muốn có một kết thúc như thế. Một tháng nay anh đã không còn nhắn tin cho em thường xuyên với những câu nói ngọt ngào quan tâm đến em như khi ta bắt đầu yêu nhau. Một ngày không nhận được tin nhắn trả lời của anh là một ngày dài… dài lắm trong em, anh có biết?
Anh không thể ngờ em lại dứt khoát đến thế. "Chia tay đi!" vậy là hết? Là kết thúc tất cả? Em thay đổi nhiều lắm, không còn là cô gái uỷ mị dịu dàng như xưa, em đanh đá hơn và cứng rắn hơn. Nhưng điều đó khiến anh cảm thấy em đang dần ra xa anh. Có lẽ anh thật ích kỷ khi muốn em mãi là cô bé yếu đuối nằm trong vòng tay anh che chở, có thể anh thật tham lam khi muốn em dành thời gian cho anh nhiều hơn, có lẽ anh thật kiêu hãnh khi muốn người níu kéo cuộc tình của chúng ta phải là em.
Em biết anh thích thể hiện, em biết anh sĩ diện và kiêu hãnh, từ trước đến giờ em luôn làm vừa lòng anh tất cả. Anh không quan tâm đến em, em khóc. Anh đi với một cô bạn khác, em ghen. Anh nói chia tay, em là người níu kéo. Nhưng anh ạ, em đã không còn đủ sức chịu đựng những điều như thế. Và một tháng trước khi chia tay anh đã dạy cho em cách sống một mình không có anh bên cạnh. Em đã quen với điều đó, mạnh mẽ hơn và dứt khoát hơn, em có thể nói chia tay mà không hối hận.
Bây giờ em đang nghĩ gì? Còn anh… sẽ bắt đầu một cuộc sống không em đây...

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

7 ngày ở Barcelona

7 ngày ở Barcelona

Tác giả: Blogger Đào Nguyễn Tố Quyên


Ngày 7,
Tôi khoác vội chiếc áo lông ngả màu kem, thả xuống đường hòa vào dòng người thưa thớt.
Từ chỗ tôi có thể đi tàu điện ngầm đến Sagrada Familia, kiến trúc bằng đá kiểu Gothic ngay ở trung tâm thành phố. Chỗ nhà trọ tồi tàn trong một xóm dân nhập cư tạm làm tôi thấy thỏa mãn khi vừa đặt chân đến đây sáng nay. Một anh bạn người bản địa dẫn tôi đến chỗ trọ này khi tôi đặt vấn đề về một khách sạn mini nhỏ, có hướng nhìn ra biển hoặc trung tâm thành phố. Anh ta cười hếch môi, nói với tôi rằng chẳng có cái khách sạn mini nào đủ điều kiện rẻ, đẹp, tiện nghi và gần trung tâm như tôi yêu cầu cả. Đó là lí do tôi đang ở căn phòng trọ ẩm mốc này. Du lịch ba lô, một mình, tôi muốn vậy.

Yêu có cần phải nói?

Yêu có cần phải nói?

Tác giả: Blogger Mei Mei


"Một cô gái nhỏ có tâm hồn trong sáng và mong manh như pha lê."
~~~~~
John, anh chàng người Mỹ gốc Hoa đang thơ thẩn với bản nhạc viết dở, bỗng bị cô giáo gọi lại bằng câu hỏi:
- John, trong giờ học của tôi, bạn có thể ra ngoài nếu bạn không muốn nghe, nhưng nếu bạn đã ngồi trong lớp rồi, hy vọng bạn có thể tập trung vào bài giảng, bạn nói tôi nghe: Thế nào là tĩnh mạch??? Thế nào là gây mê ???
- Ok, thưa cô, Tĩnh mạch ư? Một con sông trôi nhẹ nhàng trong sinh mệnh, mãi mãi chỉ hướng về nơi cư ngụ của trái tim. Gây mê ư? Một khi nó thành họ hàng với thần kinh cảm giác, thì tất cả những lời ngọt ngào của bạn sẽ làm đông cứng những đau đớn của ca mổ kinh hoàng.
Cả lớp ồ lên kèm theo tràng pháo tay giòn giã, và kể từ đó John đã gây đc thiện cảm với cô giáo của anh.
John là học sinh lớn tuổi nhất trong lớp, so với các bạn trong lớp, có lẽ anh lớn hơn đến cả gần chục tuổi, lí do anh vào đại học với số tuổi như vậy là vì trước đây anh có làm việc cho gia đình về vài việc lặt vặt, có liên quan đến Y tế, sau này thấy cần có cái bằng để kiếm sống nên anh quay về quê hương của mẹ, nơi anh sinh ra và lớn lên tại đó chỉ có 8 năm để học tiếp lên đại học.

Gió....

Gió....

Tác giả: Blog Việt Phố Cổ


Hà Nội trong tôi là những sớm bình minh...
Những tiếng rao trong veo tan vào sương trong từng con ngõ nhỏ... Cả những đêm khuya khi mùa trở gió...
Tiếng rao vẫn ngập ngừng khắc khoải giữa lạnh băng...
Bến xe bus Đinh Tiên Hoàng. Bốn giờ chiều…
Cạnh bên tôi là một cô gái đứng dựa lưng vào tường, đeo kính cận, má phính và tóc xoăn.
- Bạn đợi xe bao nhiêu - Tôi hỏi
- Không.
- Hà Nội hôm nay rất đẹp nhỉ?
- Ừ!
- Biết mùa này Hà Nội có hoa gì không?
- Không.
- Thế thì ấy không phải người Hà Nội… - Tôi tự nói một mình
- Hoa gì?
- Một loại hoa màu trắng… chỉ nở vào tháng ba, rất đẹp, nhưng không phải ai cũng biết ở đâu… Đi xem không?
- Có.

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 9

Hải tặc ma cà rồng

Chương 9: Thấp thỏm trong khoang tàu


Một hồi chuông làm Grace thức giấc.
Giống như tiếng thì thầm của thuyền trưởng, mỗi tiếng chuông như len lỏi vào từng ngõ ngách trong não cô.
Mở mắt, Grace thấy mình đang nằm trên giường có bốn cột, giữa một đống gối trắng tinh, cuốn người dưới tấm chăn mềm mại nhất mà cô từng biết. Cô nằm nguyên đó một lúc, hoàn toàn bất động.
Tiếng chuông chuyển thành một thứ nhạc lạ lùng – được ngắt nhịp bằng một âm điệu giống như tiếng trống bộ lạc. Hai cánh tay trần, Grace nâng tấm chắn lên. Bộ quần áo ướt đã được thay bằng chiếc áo ngủ dài bằng vải bông, thêu hoa văn cầu kì. Áo này từ đâu tới? Của ai? Và, Grace ngượng ngùng tự hỏi, ai đã thay áo cho cô?
Tiếng nhạc đang lớn dần.

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Bí ẩn khách sạn Thủy Tiên - Chương 1

Bí ẩn trong khách sạn Thủy Tiên

Tác giả: Tường Phố

Chương 1:


Bãi biển Thùy Dương xanh rì, dưới hàng liễu rũ là một con đường thẳng tắp chạy dài từ biển lên một ngọn đồi nhỏ. Người khách lạ nhìn quanh lẩm bẩm:
- Ðúng là đây rồi mà! À. Khách sạn Thủy Tiên…
- Bé ơi! Làm ơn cho cô hỏi.
Chú bé bán vé số nhanh nhẩu:
- Cô hỏi chi ạ?
- Bé có biết khách sạn Thủy Tiên đâu không?
- Ðằng sau trái đồi này. Nhưng cô đến đó làm gì?
- Có chuyện.
- Chuyện gì ạ?
- Cô dự sinh nhật của người bạn.
Chú bé liến thoắng:
- Hình như cô ở xa đến?
Cô gái cười xoa đầu chú bé:
- Cháu thông minh quá!
- Nè! Cô mua giùm cháu ít tờ vé số. Cháu tiết lộ cho cô bí mật này.
- Cái gì mà bí mật? Ở đâu?
- Thì cô mua giùm rồi cháu mới nói...
Nhìn vẻ trẻ con của chú bé, cô gái vui vẻ cầm lấy xấp giấy số của cậu bé, rồi mở ví trả tiền. Chú bé cười rối rít:
- Cô đến đó ở lâu không? Cháu nghe đồn ở đó có ma đấy. Ghê lắm!

Bóng ma trong mộng - Chương 3

Bóng ma trong mộng

Chương 3


Tôi đang ở trong phòng mình khi mà tiếng chuông đồng hồ quả lắc ở tầng trệt chỉ 11h đêm, nhưng giấc ngủ không phải là điều tôi mong muốn lúc này.
Đung đưa những ngón tay trên cổ tay mình, tôi nhận ra rằng dấu đỏ đã chuyển sang màu tím và dạ dày của tôi thì thắt chặt theo từng tiếng chuông rung.
Tôi kết thúc đống bài tập, tắm vòi sen và xếp tất cả sách lên giá theo bảng chữ cái, tôi làm tất cả có thể để giữ mình tỉnh táo. Nhưng, sau khi xem kênh mua sắm quảng cáo về quần ôm đặc biệt làm nổi bật đường cong cặp mông, một cuộc rượt đuổi của cảnh sát trên kênh "Cuộc gọi khẩn" và sau hơn một giờ truy cập trang web QVC, chuyên mục trang sức, tôi cảm giác rằng mình bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đến tận lúc nghe thấy ai đó đập vào cửa…
- Vâng … ?
Tôi cho rằng đó là mẹ vì thường thì hằng đêm, bà đều đến để xác nhận rằng mọi thứ vẩn ổn. Nhưng cánh cửa không mở ra. Tôi bật dậy với lên ngọn đèn đầu giường.

Bóng ma trong mộng - Chương 2

Bóng ma trong mộng

Chương 2


Thầy giáo tiếng Pháp của chúng tôi, tổ chức chúng tôi thành từng cặp 2 người để chơi trò chơi nhằm làm quen với tiếng Pháp. Tôi lấy tên là Isabelle và bạn Raina cùng nhóm với tôi lấy tên là Marie – Claire.
Chúng tôi bắt đầu thảo luận về sở thích của cá nhân, lịch làm việc trong ngày của chúng tôi. Sau đó, trong lúc thầy giáo tập trung treo những bức ảnh về các loại pho mát của Pháp lên trên bảng, còn chúng tôi thì đang học từ mới tiếng Pháp, Raina đã kể cho tôi nghe rằng cô ấy cũng mới chuyển đến nơi này gần một năm trước đây, vào khoảng giữa tháng 12, chính xác là trước khi học kỳ 1 năm lớp 10 kết thúc.
- Nghiêm túc mà nói, thật là sợ khi phải sống hoàn toàn khác cuộc sống trước đây của mình! – Raina nói trong khi mân mê bện một lọn tóc mầu cà phê của mình.
Nghĩ về những người bạn tôi đã rời xa, tôi thấy điều đó thật là xác đáng. Tôi tự hỏi lòng mình không biết bây giờ họ đang làm gì, liệu họ có nhớ tới tôi không?
- Mình thấy bạn chẳng nói chuyện với ai – Raina tiếp lời. - Có một hôm mình nhìn thấy bạn ngồi trong quán cà phê một mình. Bạn biết không. Người ta gọi đó là chứng "tự sát xã hội"! Nếu bạn không làm gì, bạn sẽ kết thúc với việc tự tử đấy.
- Tự sát xã hội ư?

Những cánh trầu mang ước mơ bay

NHỮNG CÁNH TRẦU MANG ƯỚC MƠ BAY

Tác giả : Nguyên Lê


"Đau khổ nhất là khi người ta có thể nhìn thấy nhau, biết mình cần nhau mà phải lẳng lặng chôn vùi yêu thương vì những duyên cớ số phận sắp đặt an bài"
~~~~~
Bà nội lạc giữa cuộc sống nơi thành thị bởi hàm răng đen và cái miệng móm mém nhai trầu. Tôi thích nằm bên nội, để hương vị cay cay ngai ngái của cau, của thuốc, của lá trầu phả vào mặt mình. Mẹ và bố bảo tôi là một đứa lạ đời. Thời buổi bây giờ, người ăn trầu đã ít, chẳng mấy ai nghiện trầu đến mức một tiếng không có là không chịu được như nội tôi; nhưng khó hiểu nhất là một thằng thanh niên trai tráng như tôi - 28 tuổi lại cũng đi nghiện hương trầu, và chỉ có một sở thích duy nhất là được chui vào chăn ấm nằm cùng với nội.
Nội 83 tuổi, lưng còng, mắt kém. Nội càng già, tôi càng thấy mẹ tôi cằn nhằn nhiều hơn về thói nghiện trầu của nội. Nước trầu đỏ ối, rơi vãi khắp nền nhà gạch hoa, nếu không phát hiện ra để lau ngay thế nào cũng đóng bãi ở đấy không bao giờ tẩy được. Mẹ tôi thành một thói quen, lau nhà có khi một ngày 4 lần. Vừa lau vừa lẩm nhẩm những lời chẳng mấy vui vẻ. Nội lãng tai, vẫn ngồi phía trước hiên nhà, thẩn thơ nhai trầu và hướng suy nghĩ về miền quê của nội. Tôi chứng kiến sự xung khắc âm thầm giữa hai người đàn bà, và cũng lặng im không lên tiếng. Nội không biết mẹ nghĩ gì, mẹ cũng không thấy nội phản ứng lại, thật may vì thế mà chưa bao giờ gia đình tôi xảy ra bất đồng lớn xung quanh chuyện trầu cau của nội.

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 8

Hải tặc ma cà rồng

Chương 8: Molucco Wrathe


Connor lom lom nhìn ra bầu trời u tối, ao ước một cách tuyệt vọng được nhìn thấy lại con tàu. Tàu hải-tặc-ma-cà-rồng. Con tàu đã chở theo Grace. Cheng Li nói:
- Nó không trở lại đâu.
- Sao cô biết?
- Vì… không có tàu hải-tặc-ma-cà-rồng nào hết.
- Nhưng…
Cheng Li giơ tay lên:
- Thôi đi. Và làm ơn đừng hát bài ca đó nữa. Đó chỉ là một bài ca đi biển lâu đời. Tôi cũng chẳng hiểu sao cha cậu lại hát ru chị em cậu ngủ. Tin tưởng con tàu đó thật là một sự vô lý. Tôi e là chị cậu đã chết rồi. Tôi biết, đó là một cú sốc khủng khiếp, nhưng lại là sự thật. Cậu phải đối diện với sự thật đó, cậu bé ạ.
Con tàu đó có thật. Trong đầu nó vẫn còn hiển hiện như in: con tàu quay đầu ngoài biển, đôi mắt của hình chạm xinh đẹp trên mũi tàu, những cánh buồm rực sáng, phe phẩy như cánh chim.
Connor quay lại nhìn Cheng Li đang ra lệnh cho các cướp biển. Nhìn từ sau lưng cô ta, nó thấy ngoài con dao quấn bên hông, Cheng Ling còn đeo sau lưng một cặp vũ khí nữa. Dù nằm trong bao da đôi, nhưng Connor tin chắc lưỡi dao cũng sắc bén và chết người như miệng lưỡi cô ta vậy.
Có tiếng lầm bầm, rồi thành tiếng ồn ào của đám đông:
- Tránh đường cho thuyền trưởng.
Cheng Li quả quyết là nó đã tưởng tượng ra con tàu. Tuy mới gặp cô ta, nhưng Connor có thể thấy, một khi Connor ta đã quyết định thì vấn đề coi như kết thúc. May ra trên tàu này còn người khác tin câu chuyện của nó – thuyền trưởng chẳng hạn.
- Tránh đường cho thuyền trưởng. Tránh ra.
Cheng Li ngừng ra lệnh, bước vội lại bên Connor. Trông cô có vẻ hơi tức bực. Tim Connor đập rộn ràng. Sợ? Hy vọng? Loại người như thế nào mà có thể chỉ huy băng cướp biển này?
Thình lình, Connor thấy Bartholomew và Cate đang sải bước tiến tới. Theo sau, hơi loạng choạng, là một người đàn ông khó đoán tuổi với mái tóc dài bù rối và đôi mắt kính tròn xoe màu xanh dương. Ông ta khoác một áo choàng nhung xanh da trời, phủ lên hai bao bạc đựng dao găm. Đôi ủng da nhọn như mũi dao và leng keng tiếng đinh thúc ngựa bằng bạc.
Vừa tiến bước vừa ha hả cười nói giảo hoạt với các gã cướp biển. Ông ta tuôn ra hàng tràng câu chửi rủa nhưng nụ cười rộng mở, làm lớp da mặt hai bên cặp kính nhăn nhúm lại. Bỏ lại những tiếng cười vui vẻ phía sau, thuyền trưởng hách dịch tiến tới Connor. Có thể thấy rằng con người này được thủy thủ đoàn yêu mến và kính trọng. Trước khi bước tránh sang một bên với Cate, Bartholomew nói:
- Cậu ta đây, thưa thuyền trưởng.
Nâng cặp kính lên, ông ta nói:
- Á à, chúng ta có gì đây? Mới vớt lên hả, cô Li?
Đi quanh Connor, ông ta không nói thêm lời nào. Connor kinh ngạc nhìn những màu sắc trên tóc ông ta. Lúc đầu nó tưởng là bóng của màu nâu, nhưng không, còn có màu xám – đúng hơn là màu bạc – rồi khi ánh sáng rọi vào một góc khác, lại là màu xanh lục, trông như những lọn rong biển. Giữa cầu vồng biến dạng đó là hai, không, ba cuộn tóc dài kết với những vỏ sò. Trông thật kỳ cục nhưng lại rất thích hợp với ông ta – thoải mái, nam tính. Với tất cả trang phục lòe loẹt, cử chỉ điệu bộ thất thường, có thể thấy thuyền trưởng có một thể lực mạnh mẽ, chưa kể tới sức hút của một bậc lãnh đạo bẩm sinh. Đứng trước Connor, quan sát bộ áo quần ướt sũng của nó, bàn tay đầy đồ trang sức xoa xoa cái hàm lởm chởm râu, ông ta nói:
- Hừ, ta thấy mi được vớt lên tươi rói mùi biển, nhưng không là một con cá nước mặn.
Thuyền trưởng nâng cặp kính lên, và lần đầu tiên đôi mắt ông ta rọi thẳng vào mặt Connor. Đôi mắt lớn, lốm đốm nhiều sắc độ màu như mái tóc. Ánh nhìn như thôi miên.
- Tên mi là gì?
- Connor. Connor Tempest.
- Tempest? Hay! Connor - giông tố đến với chúng ta trong một cơn mưa bão.
Thuyền trưởng đưa ra bàn tay với những ngón nặng trĩu ngọc bích lóng lánh đến mức người ta phải thắc mắc không hiểu sao ông có thể nhấc được tay lên.
- Molucco Wrathe, thuyền trưởng của đám tạp nham này. Đón mừng mi phục vụ dưới quyền ta, Connor Tempest.
Connor bắt tay ông. Thuyền trưởng siết chặt bàn tay nó.
- Cám ơn… ưm… ông Wrathe.
Ông ta mỉm cười chỉnh lại:
- Thuyền trưởng Wrathe. Nào, nói cho ta biết, Connor Tempest, vì sao mi lại ở đây?
Connor liếc nhìn Cheng Li. Vẻ mặt cô vừa chán nản vừa sốt ruột. Hai tay cô khoanh chặt, làm vũ khí sau lưng nhô cao như hai cánh đen vươn lên, sẵn sàng chiến đấu.
- Ồ, ta biết cô Li đưa mi lên tàu. Nhưng trước đó, mi đã làm gì mà ra quá xa, tới tận vùng nước nguy hiểm này?
- Chúng tôi gặp bão. Tôi và chị Grace. Chúng tôi là chị em sinh đôi. Chúng tôi từ Vịnh Trăng Lưỡi Liềm…
Khi nói, Connor cố theo dõi ánh mắt thuyền trưởng Wrathe, nhưng tóc ông ta làm cậu bị phân tâm. Gió đã thổi tung tóc ông ta lên và giờ thì một lọn tóc đen dài đang vắt qua một bên mắt.
- Cậu bé, mi không quen kể chuyện phải không?
Connor vừa mở miệng nói, bỗng thấy lọn tóc trở mình, di động qua trán thuyền trưởng Wrathe. Không phải tóc, mà là một con rắn nhỏ.
- Sao vậy? Mèo ăn mất lưỡi mi rồi hả, nhóc?
- Xin lỗi… nhưng… thuyền trưởng Wrathe… hình như trên tóc ông có con rắn…
Không thể lầm được. Con vật đã gần ra khỏi lọn tóc rối và những vỏ sò, trườn mình xuống tai vị thuyền trưởng. Thuyền trưởng Wrathe cười cười:
- A há. Chào Scrimshaw. Mày xuống chào cậu Tempest hả?
Ông đưa tay lên để con rắn bò xuống, âu yếm cuốn quanh cổ tay ông, như một chiếc võng sống. Connor đờ người nhìn thuyền trưởng đưa con rắn lại gần nó hơn. Con rắn ngóc đầu nhìn vào mắt Connor. Connor không biết phải làm gì để đáp lại. Molucco Wrathe cười bảo:
- Nói chào thuyền phó của ta đi, cậu bé. Ồ, đùa thôi. Thuyền phó của ta là cô Li. Đùa thôi. Chúng tôi đều biết cô là vị chủ huy thứ hai ở đây.
Connor im lặng. Nó không muốn gây một cử chỉ bất ngờ nào. Con rắn này tuy nhỏ, nhưng Connor không thể nhận ra thuộc loài nào. Có thể là loài rắn độc, mà miệng lại đang há toang hoác, lưỡi thè lè. Connor thở dài như trút được gánh nặng khi thuyền trưởng Wrathe thu tay lại, đem con rắn đi. Thuyền trưởng nâng tay lên đầu. Scrimshaw ngoan ngoãn bò trở vào đống tóc dày bù rối.
- Nào nhóc, kể tới đâu rồi? Mi bảo là tới từ Vịnh Trăng Tròn?
- Ưm… Vịnh Trăng Lưỡi Liềm, thưa thuyền trưởng. Chúng tôi sống tại đó. À, đã sống tại đó. Cha tôi là người giữ hải đăng nhưng ông đã chết và chị em tôi bị mất tất cả. Họ định đưa chúng tôi vào trại mồ côi hoặc còn tệ hơn thế nữa. Vì vậy, chúng tôi phải ra đi bằng con thuyền của cha tôi. Chỉ định xuống vùng duyên hải. Nhưng thời tiết bỗng thay đổi, chúng tôi gặp bão.
Lời nói của Connor bắt đầu trôi chảy:
- Thuyền bị lật. Chị em tôi bị hất xuống biển. Con thuyền vỡ ra từng mảnh. Tôi ráng hết sức bơi lên mặt nước, cố né tránh những thứ rơi xuống tôi. Tôi không thấy chị Grace. Tôi ngoi lên mặt nước. Tôi dùng một mảnh ghế vỡ làm phao. Nhìn khắp xung quanh, tôi cố tìm chị ấy, nhưng không thấy chị đâu. Tôi không thấy chị đâu cả.
Mắt thuyền trưởng Wrathe đầm đìa lệ. Ông lấy khăn tay lớn viền ren từ túi ra, lau mắt.
- Chuyện buồn quá, Tempest. Buồn quá, buồn kinh khủng. Ta mừng là cô Li đã cứu được mi. Mi sẽ được đón nhận vào thủy thủ đoàn. Chúng ta cần có thêm người trẻ.
- Cám ơn thuyền trưởng Wrathe, nhưng tôi chỉ muốn tìm chị Grace. Molucco Wrathe nhướng con mắt bối rối nhìn nó:
- Chị mi? Ta tưởng mi nói cô ta đã mất rồi.
Connor lắc đầu, quả quyết:
- Tôi thấy chị ấy đã được đưa lên một con tàu. Lúc đầu tôi tưởng là tàu này.
- Tàu khác? Một tàu cướp biển khác? Ôi, dường như câu chuyện của mi sẽ có một đoạn kết vui vẻ. Chúng ta sẽ tìm kiếm tàu đó và chị em mi sẽ được đoàn tụ. Connor lại lắc đầu:
- Thưa ngài, đó không là một tàu cướp biển. Một loại tàu khác.
Dù không dám quay lại phía Cheng Li, nhưng nó có thể cảm thấy ánh mắt cô nóng rẫy hướng vào nó. Thuyền trưởng Wrathe hỏi:
- Một loại tàu khác. Ý mi định nói gì?
- Thuyền trưởng, ông có nghe nói tới hải tặc ma-cà-rồng chưa?
- Hải…tặc…ma…cà…rồng? Nhóc, đừng nói là ta đã nghe.
- Có một bài ca thủy thủ, thưa ngài…
Giọng Cheng Li sắc như gươm, chém toạc không khí:
- Thuyền trưởng Wrathe.
Ông làm ngơ. Cô ta không thoái chí:
- Thuyền trưởng Wrathe.
- Đừng nổi nóng, cô Li.
- Nhưng thuyền trưởng Wrathe, thằng bé đang rối trí.
- Tôi tin tất cả chúng ta đều hơi rối trí, cô Li. Nhưng tôi đang hỏi nó và tôi chờ nghe câu trả lời.
Biết không có nhiều thời gian, Connor vội nói ngay:
- Tàu hải-tặc-ma-cà-rồng là một con tàu bí ẩn giong buồm xuyên suốt cõi vĩnh hằng. Thủy thủ đoàn là ma quỷ, hay ít ra là… ma-cà-rồng.
- Chuyện hay quá! Sao mi biết được chuyện này, nhóc?
- Cha tôi thường hát cho chúng tôi nghe một bài ca thủy thủ.
- Bài ca thủy thủ hả? Ta khoái lắm đó. Tất cả chúng ta đều thích, phải không các chàng trai?
Cả nam và nữ cướp biển rầm rầm đồng ý. Trừ Cheng Li. Cô ta tỏ ra vừa tức giận vừa chán nản. Connor thầm nhủ, ít ra bây giờ có vẻ như cô ta chĩa mũi dùi sang thuyền trưởng Wrathe. Ông ta nói:
- Nào bây giờ chúng ta cùng nghe bào ca này. Lại đây, cậu Connor Tempest. Hãy hát cho chúng ta nghe bài ca của cha cậu, để chúng ta xem sẽ phải làm gì. Hít một hơi thật sâu, Connor bắt đầu hát:
‘‘Ta sẽ kể cho các người nghe chuyện hải-tặc-ma-cà-rồng.
Một câu chuyện xưa như sự thật…’’
Vừa hát nó vừa nhìn mặt thuyền trưởng. Ông chăm chú lắng nghe. Cả con rắn Scrimshaw cũng vươn tới như bị bài ca bỏ bùa. Mệt mỏi, giọng rè rè vì nước biển, Connor cố gắng hát để chiến đấu cho sinh mạng của mình. Nó mừng rỡ khi hát tới câu cuối cùng:
‘‘… Để mắt con không bao giờ nhìn thấy một hải-tặc-ma-cà-rồng…
Và chúng không bao giờ chạm tay vào con được.’’
Nó vừa dứt lời, tiếng vỗ tay la thét hoan hô rầm rầm nổi lên. Rồi… im lặng. Connor nhìn từ Cheng Li tới thuyền trưởng Wrathe. Ông tiến lại, đặt tay lên vai Connor, nói:
- Cậu bé, bài ca hay lắm. Nhưng ta e đó chỉ là… một bài ca thôi. Đi khắp đại dương từ ngày còn là một em bé được bồng trên tay, ta chưa hề nghe hoặc thấy chuyện về những quỷ ma như thế.
- Nhưng tôi đã thấy con tàu đó.
- Mi đã thấy?
- Tôi… nghĩ thế. Đó là một tàu chiến cổ. Những cánh buồm như những cánh chim, vỗ…
Cheng Li bước tới bên thuyền trưởng:
- Cậu ta mệt mỏi và rối loạn…
- Không. Tôi thấy thật mà.
Nhưng nó nhận ra thuyền trưởng cũng không tin. Bây giờ chính Connor cũng bắt đầu mất tự tin vào trí nhớ của chính mình. Có lẽ nó đã mê sảng và tự tạo lên những hình ảnh đó. Nó không biết phải nghĩ gì nữa. Thuyền trưởng Wrathe lên tiếng:
- Tất cả hãy trở lại công việc. Khoan – Batholomew ở lại đây.
Các cướp biển rút lui, chỉ còn lại Batholomew. Dù không được yêu cầu, Cheng Li cũng loanh quanh sau anh ta. Thuyền trưởng Wrathe choàng tay qua vai Connor, nắm chặt. Cử chỉ đó làm Connor nhớ đến cha. Nó có gạt đi mọi ký ức, cắn môi để ngăn dòng nước mắt.
- Này Tempest. Ta có hai người anh em. Hai anh em cướp biển. Nhiều khi ta không thích họ, nhưng ta yêu thương mỗi người bằng tất cả tấm lòng. Vì vậy ta có thể hiểu, vì sao mi bám lấy bất cứ điều gì, để cố tin là chị mi còn sống. Nhưng vì chính bản thân mi, hãy nhìn thẳng vào sự thật, dù đó là một sự thật tàn nhẫn. Ông nhìn sâu vào đôi mắt nó:
- Mi đến với chúng ta trong một ngày ảm đạm nhất đời mi, Connor Tempest, nhưng chúng ta sẽ đưa mi trở lại với ánh mặt trời rạng rỡ. Cứ đợi xem.
Connor ngập ngừng gật đầu, rồi ngước nhìn từ mặt thuyền trưởng tới cột buồm. Mắt nó ngước lên cao hơn nữa, lướt qua một tổ quạ, cho tới khi nhìn thấy hình ảnh chiếc đầu lâu và hai khúc xương bắt chéo, phần phật bay trong gió.
Lúc này bầu trời gần như nhuốm một màu xanh chàm, nhưng trăng đã lên, rọi ánh sáng lạnh lẽo lên đầu lâu trắng.

Chiếc rương oan nghiệt - Agatha Christie

Chiếc rương oan nghiệt

Tác giả: Agatha Christie

Thể loại truyện: Trinh thám ngắn

Thám tử Poirot bước vào phòng làm việc. Ông đưa tay chào cô Lemon, thư ký riêng của ông.
Như thường lệ, ông lật tờ báo buổi sáng trên bàn ra xem. Tin một vụ án mạng đăng trên trang nhất làm ông chú ý. Sáu nhân vật gồm thiếu tá Ritz, ông bà Clayton, trung tá hải quân Mac Laren, ông bà Spend cùng tham dự một bữa tiệc chiêu đãi, nhưng chỉ có 5 người ăn uống và khiêu vũ, còn người thứ sáu đã nằm chết cứng trong rương không biết từ lúc nào? Cạnh bản tin, có in hình một phụ nữ rất đẹp, bà Clayton, vợ nạn nhân.

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 7

Hải tặc ma cà rồng

Chương 7: Lorcan Furey


Khi tỉnh lại, điều đầu tiên Grace thấy là bầu trời xanh lóa mắt. Rồi sự kỳ lạ hiện ra. Màu xanh chói lóa đó thu hẹp lại, trải ra, tách rời thành hai vòng tròn xanh dương. Khi cảm thấy ổn định, cô nhận ra là mình không đang nhìn lên bầu trời, mà là một đôi mắt màu xanh da trời. Mắt Connor màu xanh lục giống cô. Đôi mắt này xa lạ. Chúng đang chăm chăm nhìn xuống cô. Khi đôi mắt đó lùi lại, cô thấy đó là mắt của một chàng trai. Anh ta có vẻ lớn hơn cô và Connor. Có lẽ chỉ mười bảy, mười tám tuổi với mái tóc đen dài và đôi lông mày rậm cũng màu đen.
Nhìn xuống cô, anh ta nhăn mặt nói:
- Cô sẽ làm tôi bị rắc rối đây.
Không hiểu ý anh ta nói gì, nhưng cô nhận ra giọng địa phương Ai-len rất nặng. Cúi xuống, anh ta vén tóc cô khỏi mắt. Ngón tay đeo một cái nhẫn Claddagh (Tên một ngôi làng chài cổ ở Ai-len). Cô thường mong có một chiếc nhẫn như thế, mặt nhẫn được thiết kế có chấn giữ là hai bàn tay nâng một mũ triều thiên. Nhưng nhẫn này hơi khác. Thay vì mũ triều thiên, hai bàn tay nâng một cái sọ người. Cô rùng mình hỏi:
- Anh là ai? Tôi đang ở đâu?
Chàng trai lại nhăn mặt, lắc đầu. Anh ta không hiểu? Nhưng rõ ràng anh ta đã nói với cô bằng tiếng Anh, đúng không? Cô hỏi lại:
- Anh là ai?
Nhưng lần này cô nhận ra những âm thanh phát ra là ‘‘A…à… a ?’’. Hơi thở của cô quá yếu, miệng và lưỡi khô ran.
- Này, uống đi.
Lấy một bầu da từ trong túi, anh ta nhẹ nhàng đổ từng giọt nước lên môi cô. Nước giá buốt, nhưng cảm giác thật khoan khoái. Cô nhếch môi, cố đón từng giọt, phải mất một lúc miệng cô mới cử động bình thường trở lại.
Tập trung uống nước, cô không nhận ra anh ta đang nâng đầu cô dậy và đặt bó áo xuống dưới làm gối. Nhưng khi uống xong, ngả đầu xuống, cô cảm thấy thoải mái hơn trước. Sự êm ái dưới đầu và cổ trái ngược với mặt bằng cứng ngắc chạm vào toàn thân thể.
Cô đang nằm trên mặt sàn gỗ thô ráp. Hơi nghiêng đầu, cô thấy những mảnh ván sàn sơn đỏ. Nhưng xa hơn nữa, tầm nhìn của cô bị giới hạn vì sương mù dày đặc. Quay đầu lại, cô thấy mặt chàng trai chập chờn trong lớp sương. Cô lại hỏi:
- Anh là ai?
Lần này anh ta hiểu và trả lời:
- Lorcan.
Cái tên cô chưa từng nghe. Anh ta lại đưa bầu nước lên môi cô.
- Uống thêm một chút nữa đi.
Uống thêm một ngụm, cô hỏi:
- Tôi đang ở đâu ?
Anh ta mỉm cười:
- Quá rõ mà. Cô đang ở trên biển.
Dù không thấy gì sau anh ta, nhưng những lời đó làm cô nhận ra con tàu đang lắc lư trên sóng và nghe tiếng va đập của đại dương bên dưới.
- Vì sao tôi lại ở đây?
- Cô không nhớ gì sao? Trời giông bão mà.
Khi anh ta nói hai từ giông bão, cô rùng mình. Thình lình cô như trở lại vùng tâm bão, cột buồm gãy răng rắc, nước mặn tràn lên toàn thân cô đã sũng ướt.
- Tôi đã thấy cô lềnh bềnh trong nước như một con cá.
- Ờ.
Bây giờ cô mới nhận ra, anh ta cũng bị ướt sũng, tóc và áo dính sát da, mặt nhợt nhạt gần như lớp sương mù. Lorcan tiếp tục:
- Nếu tôi tới không kịp, cô đã xuống gặp nàng tiên cá rồi.
- Còn Connor? Nó đâu? Bao giờ tôi có thể gặp nó?
Lorcan buồn rầu nhìn cô. Trong thoáng giây khủng khiếp đó, Grace đã hiểu, cô hỏi :
- Anh chỉ cứu được tôi?
Lorcan gật.
- Hãy trở lại tìm nó đi! Chưa quá muộn đâu. Anh còn nhớ nơi cứu tôi chứ? Chắc nó chỉ loanh quanh gần đó thôi. Chắc chắn anh đã thấy con thuyền chứ?
- Không có thuyền bè nào hết. chỉ có cô, vùng vẫy trong nước như một con cá hồi trong sông Shannon (một con sông ở Ai-len, chảy theo hướng tây nam vào Đại Tây Dương).
Cô nhớ cảm giác đó. Lạnh buốt. Tê cóng. Rồi ký ức bỗng cạn kiệt như giấc mơ chấm dứt quá nhanh. Cô muốn cố nhớ lại, trở lại cái ký ức đó nhưng đầu nhức buốt vì ráng sức. Cô lẩm bẩm:
- Một con thuyền không thể biến mất. Chắc chắn không thể.
- Trong cơn giông bão như thế này, thậm chí một con tàu cỡ tàu chúng tôi cũng có thể biến mất. Nếu muốn, đại dương có thể tàn bạo vô cùng.
- Nhưng Connor là em song sinh của tôi. Chúng tôi là tất cả của nhau. Không có nó, tôi không sống nổi.
Cô cảm thấy tim bắt đầu đập dồn dập như một quả bom muốn vỡ tung lồng ngực. Mắt Lorcan bỗng gắt lại:
- Cô nói là hai chị em sinh đôi?
- Học viên Furey.
Grace nghe tiếng gọi, nhưng không nhìn rõ ai trong lớp sương mù. Tiếng gọi chỉ thì thầm nhưng ngân vang trong đầu cô. Lorcan quay lại trả lời:
- Thưa thuyền trưởng, có tôi.
Im lặng một lúc, rồi Grace nghe hai bước chân nặng nề trên boong tàu.
- Học viên Furey, cậu phải vào trong. Sương mù không kéo dài lâu nữa đâu.
Thêm hai bước chân nữa. Lorcan như bị thôi miên. Có lẽ nước lạnh đã làm xương cốt anh ta tê dại. Có thể sự nỗ lực cứu Grace đã ảnh hưởng tới anh. Giống cô, khả năng nghe và nói của anh ta đã bị mất.
- Con gái hả?
Vẫn chỉ là một tiếng thì thầm nhưng mạnh mẽ, đầy quyền uy. Tiếng nói đó như luồn vào từng ngõ ngách trong não cô. Sau cùng Lorcan lên tiếng:
- Dạ đúng, thưa thuyền trưởng. Cô ấy gần bị chết đuối. Cô ấy nói là có một người em trai sinh đôi.
- Sinh đôi?
Grace vội nói:
- Đúng thế. Em Connor tôi đang ở ngoài kia. Xin giúp tôi tìm nó.
- Sinh đôi. Một lần nữa tiếng thì thầm chầm chậm xoáy vào đầu cô. Grace muốn được nhìn rõ viên thuyền trưởng, nhưng sương mù vẫn quá dày đặc, cô chỉ nhìn tới được Lorcan là hết mức.
- Đưa cô ta vào trong. Phòng sát bên phòng ta. Lẹ lên. Ta không muốn những người khác biết chuyện này. Chưa tới lúc.
Grace nài nỉ:
- Còn Connor? Tiếng thì thầm lại trở nên cứng rắn, như ông ta không nghe, hoặc không quan tâm tới lời năn nỉ của cô.
- Đưa cô ta vào phòng sát bên phòng ta.
Lorcan hỏi:
- Rồi sau đó thì sao?
- Rồi qua phòng ta. Không còn nhiều thời gian đâu. Gần tối rồi, bữa tiệc sắp bắt đầu.
Tiệc? Ông ta nói gì vậy? Họ sẽ đi tìm Connor? Thật khó hiểu.
- Sương mù đang tan rồi, học viên Furey. Chúng ta phải vào trong. Đừng mất thì giờ thêm nữa.
Khi tiếng thì thầm và những bước chân nặng nề xa dần, Grace ngước nhìn lên đôi mắt xanh của Lorcan:
- Làm ơn, xin làm ơn tìm em tôi. Nước ngoài đó lạnh lẽo lắm.
Lorcan gượng cười:
- Để tôi đưa cô vào nơi ấm áp đã.
- Rồi anh sẽ đi tìm nó?
- Bây giờ hãy lo cho cô.
Lorcan cúi xuống, bồng cô lên. Khi anh ta bồng cô qua lớp sương mù, Grace cảm giác anh ta đang bay qua mây. Nếu không thì là đang chết đuối. Cô muốn nhào khỏi vòng tay Lorcan, nhảy lại xuống nước tìm Connor, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy mệt rũ như lúc này. Mặc dù chỉ lớn hơn một cậu bé không bao nhiêu, nhưng vòng tay Lorcan Furey rất mạnh.

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 6

Hải tặc ma cà rồng

Chương 6: Hải tặc


Connor quá sững sờ vì con tàu chiến, đến nỗi không thấy một con thuyền nhỏ đang rẽ song tiến tới. Nó được kéo mạnh lên khoang thuyền.
Lúc này sức lực hoàn toàn cạn kiệt, nó không thể cố gắng làm gì nổi nữa.
- Nằm im, cố gắng thở đi. Cậu gần như bị chết đuối rồi nhưng còn sống.
Giọng người đó êm dịu và rành mạch. Connor chỉ có thể nhìn thấy một đôi ủng nhỏ, phía cuối xà cạp, khi cố ngóc đầu để nhìn cho rõ hơn, cổ nó đau nhói.
- Nằm im cậu bé. Đừng cử động thình lình. Xương cậu đã bị va chạm mạnh.
Đó là giọng một phụ nữ còn trẻ.
- Cô là ai? Cô đưa tôi đi đâu?
Bất chấp lời cảnh giác, nó cố ngồi dậy để nhìn. Đôi mắt sắc màu nâu, hình trái hạnh đang nhìn lại nó. Mái tóc đen dài buộc bằng một sợi dây da thành đuôi ngựa sau gáy. Cô ta nói:
- Tên tôi là Cheng li.
Connor nhìn bộ quần áo kì lạ của Cheng li. Bên ngoài cái áo len mỏng màu thẫm, cô ta mặc một áo chẽn da. Một bên cánh tay buộc dải băng đỏ và tím, gắn một mặt đá đen. Có vẻ đó là vật trang trí duy nhất trên bộ quân phục hoàn toàn tiện dụng của cô ta. Thắt lưng da nặng trịch gắn một bao súng cong vòng. Connor trợn trừng mắt hỏi:
- Cô là...cướp biển?
- A! Vậy là tỉnh rối đó. Phải, cậu bé, tôi là cướp biển.
Chỉ lên băng cánh tay như để giải thích:
- Phó thuyền trưởng của Moluco Wrathe.
- Cô đưa tôi đi đâu?
- Tất nhiên là lên tàu chúng tôi. Tàu Diablo.
Connor nằm lặng xuống nhìn cô ta chèo thuyền. Từng cừ động của cô ta rất chính xác và thành thục. Cheng li nhỏ con, không cao lớn hơn Grace nhưng chắc chắn rất khỏe mạnh. Nghĩ đến chị, Connor bật kêu lên:
- Grace!
- Grace là gì cậu bé?
- Chị tôi!
- Chúng ta đang ở đây. Hãy để chuyện gia đình đến lúc khác.
Connor vừa mở miệng phản đối nhưng đã thấy thuyền tiến sát một con tàu lớn. Có phải con tàu nó đã thấy không? Nó ngước nhìn cố xác định xem đây có phải con tàu có buồm vỗ như cánh chim không. Cheng li đã rút mái chèo và đang ra dấu hiệu gọi người giúp:
- Bartholomew lười biếng, xuống giúp một tay coi!
Connor nhẹ thở dài. Lần đầu tiên nó cảm thấy được an toàn. Ít ra là lúc này. Nhượng bộ cơn kiệt sức, nó nhắm mắt. Điều tiếp theo nó biết là con thuyền đang bồng bềnh. Cảm giác như đang bay nhưng rồi Connor nhận ra con thuyền nhỏ đã được trục lên con tàu lớn. Thuyền chưa hạ xuống sàn, Cheng li đã nhảy ra bắt đầu ra lệnh.
Hai cướp biển – một nam một nữ - nhẹ nhàng nâng Connor ra khỏi thuyền rồi khiêng nó theo Cheng li. Đám đông xung quanh xem chuyện gì xảy ra ngáng công việc của họ. Cheng li luôn miệng kêu lên:
- Tránh ra! Tránh ra! Đám ngốc tránh ra!
Nghe cô quát tháo mọi người mau chóng tản ra.
- Đặt cậu ta xuống đó.
Hai cướp biển đặt Connor lên một đống dây thừng và cánh buồm. Không thoải mái như giường, nhưng Connor cam thấy khoan khoái vì không còn phải bơi đứng trong làn nước lạnh giá nữa. Sau cùng nó đã có thể nghỉ ngơi. Cheng li quát:
- Đừng nhắm mắt. Chưa được đâu. Cố tỉnh giấc thêm một chút nữa. Quả là một nỗ lực lớn vì nó quá mệt mỏi. Nhưng nó muốn nghe theo lời cô ta. Quay đầu ngước lên tìm những cánh buồm tơi tả. Nhưng nó chỉ thấy toàn người. Toàn cướp biển. Họ vây quanh lom lom nhìn nó. Connor nhìn lại, quan sát những bộ đồng phục và những đoản đao cong vồng của họ. Tiếng bàn tán từ đám đông càng lúc càng thêm ồn ào huyên náo cho đến khi Cheng li đưa cao cánh tay, mặt đá đen trên băng tay của cô lóng lánh. Tất cả lập tức im lặng.
- Trò vui kết thúc rồi. Trở lại công việc được chưa? Buồm bị gió bão vùi dập. De cloux, gọi thợ sửa chữa phía đầu tàu. Lukas, Javier, Antonio, bớt bão rồi mấy anh lo phần bảo trì mấy khẩu đại bác đi. Dù trời sắp tối tôi cũng mặc, phải làm ngay bây giờ!
Connor nhìn quanh. Nó thật sự đang ở trên tàu hải tặc rồi. Sợ đến rùng mình. Đây là kết thúc một thử thách hay chỉ là một bắt đầu của một cuộc thử thách mới ? Một điều nó biết rõ là nó đã kiệt sức để có thể đương đầu với thử thách. Khi đám đông giải tán để lo phần việc được giao, chỉ cỏn lại Cheng li, Bartholomew và nữ hải tặc đi cùng anh ta. Người đàn bà này cao và lực lưỡng hơn Cheng li, cuốn quanh mái tóc đỏ một khăn vải hoa. Chị ta hỏi Cheng li:
- Tôi đi tìm thuyền trưởng Wrathe chứ, thưa cô?
- Phải, tôi thấy là chị nên đi tìm ông ta, Cate.
Quay nhìn Connor Cheng li hỏi:
- Cậu sao rồi?
- Tôi ổn.
Connor trả lời. Nhưng nó cảm thấy không ổn chút nào. Không bao giờ nữa.
- Cậu bé, trông cậu có vẻ lo lắng. Chuyện gì vậy?
- Chị tôi, Grace.
- Grace làm sao?
- Chị ấy vẫn còn ngoài kia. Trong giông bão.
- Quá muộn rồi cậu bé. Chị cậu chết rồi.
Nước mắt dâng đầy mọi vật trở nên mờ đi.
- Xin làm ơn. Cô đã tìm được tôi. Làm ơn trở lại tìm chị ấy.
- Rất tiếc cậu bé. Không thấy chút dấu vết nào của cô ta.
- Nhưng…
- Đêm xuống rất nhanh, chúng tôi không thể làm gì được nữa.
Connor cảm thấy đầu nó sắp nổ tung. Tự đáy lòng nó cảm thấy một tiếng gầm khủng khiếp bùng lên, tràn ngập từng mạch máu, trải dài suốt tay chân, cho đến khi mỗi tế bào của nó bật lên tiếng thét:
- KHÔNG!
- Bình tĩnh, cậu bé. Hãy mang ơn sự sống của chính mình. Tôn kính chị cậu như cô ấy muốn.
Giọng Cheng li dịu dàng nhung dứt khoát làm Connor có phần trấn tĩnh lại, dù nó không muốn nghe những lời nói đó. Nhưng nó thực sự muốn nghe gì? Muốn cô ta đưa thuyền nhỏ lùng sục Grace trong làn nước giá băng dù biết thừa sẽ không mang lại kết quả gì? Connor biết Grace không thể nào sống sót nổi. Nó luôn là đứa mạnh hơn, về thể chất. Nhiều năm chơi thể thao đã cho nó sức chịu đựng cần thiết để đứng nước cho đến khi được cứu. Grace thông minh hơn nó. Grace đã từng thông minh hơn nó, nó tự chỉnh lại cho đúng. Đâu còn thì hiện tại cho Grace nữa. Grace đã luôn thông minh hơn nó nhưng thể lực thì không mạnh. Và bây giờ chị nó phãi trả giá vì điều đó.
- Chết đuối... không là cách chết tệ lắm đâu.
- Sao cố biết?
- Đó là kinh nghiệm bình thường của cướp biển. Chúng tôi sống cùng sóng nước. Chính tôi đã có lần mấp mé cái chết. Rất giống như đi vào giấc ngủ - một sự giài thoát từ từ. Chết đuối là một cách chết nhẹ nhàng. Chị cậu không phải chịu nhiều đau đớn.
Những lời nói thật tàn nhẫn, nhưng Conno lại cảm thấy được an ủi. Dường như đó là sự thật. Nó nhớ lại cảm giác chìm xuống nước cùng với những mảnh tài sản của nó. Không chút khó chịu. Chỉ là một cảm giác êm đềm tĩnh lặng. Có lẽ lúc đó tử thần đang vẫy gọi, nhưng không hiểu sao nó lại thoát ra được nanh vuốt của tử thần. Thình lình nó cảm thấy bị thôi thúc cần chia sẻ với Cheng li về những gì đã nhìn thấy.
- Có một con tàu. Một tàu khác trước khi cô cứu tôi. Tiến ra từ sương mù. Một tàu chiến cổ… rất cổ.
Lời nó nói mở ra những kí ức sâu thẳm bên trong nhưng nó chưa thể giài thích rõ ràng những kí ức đó.
- Con tàu quay đầu lại, đổi hướng ngay giữa biển như có lý do nào đó phải dừng lại. Tôi tưởng nó sẽ cứu tôi. Tôi kêu gọi. Nhưng không ai nghe tôi… không ai thấy tôi.
Một ý tưởng chợt lóe sáng trong đầu như ngọn pháo hoa, nó hớn hở nói:
- Có thể con tàu đã hoàn tất việc cứu hộ! Có thể nó đã cứu chị tôi. Cô nghĩ sao?
Đôi mắt nâu của Cheng li đăm đăm nhìn nó. Connor tiếp:
- Sương mù bắt đầu lên. Tôi thoáng thầy hình chạm trên mũi tàu, một phụ nữ xinh đẹp. Giống như bà ta đang nhìn. Rồi con tàu giong buồm quay đi. Những cánh buồm thật lạ lùng như những cánh chim.
Sau cùng, trong tâm trí rối bời của nó bật lên câu hát:
"Những cánh buồm tơi tả phần phật bay như những cánh chim."
Nó muốn kêu lên đấm vào không khí. Một lần nữa, nó lại bắt gặp đôi mắt khó hiểu của Cheng li. Connor hỉ hả cười nói:
- Cô không hiểu sao? Con tàu đó đã cứu chị Grace. Chị ấy không chết đuối. Chị ấy được con tàu đó cứu và trôi vào cõi vĩnh hằng. Chị ấy được cứu bởi con tàu hải tặc ma cà rồng.
Nó đã quá mệt mỏi, mí mắt nặng nề sụp xuống. Tuy nhiên, trong bóng tối tâm tưởng, nó vẫn thấy rõ ràng tất cả: Con tàu đó giong buồm ra đi trong ánh sáng vàng. Hình chạm trên mũi tàu đang dịu dàng mỉm cười, những cánh buồm tơi tả nhè nhẹ bay trong bóng đêm đang về. Đứng sau bánh lại, một mình nhưng không run sợ, đó là chị Grace.