Bóng ma trong mộng
Tác giả: Laurie Faria Stolarz
Chương 1
Tôi giật mình tỉnh giấc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Một cảm giác lạnh toát như điện giật chạy dọc theo sống lưng tôi làm tôi run rẩy. Tôi vội trùm chăn kín đầu, tim đập thình thịch. Cổ tay tôi hơi đau. Tôi bật đèn ngủ và mở mắt nhìn. Một quầng đỏ to tướng ở khủy tay. Thế là ngày mai, một quầng tím ngắt sẽ xuất hiện ở ngay chỗ đó cho mà xem. Tôi lấy bút trên bàn ngủ đánh thêm một cái dấu nữa. Chúng tôi chuyển đến nơi này mới được 2 tuần và đây là lần thứ 6 tôi bị như thế này. Lần thứ 6. 6 lần tôi thức dậy với những quầng đỏ như thế này. 6 lần tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya và quá sợ hãi để ngủ tiếp. Bởi vì luôn có một giọng nói thì thầm trong giấc mơ của tôi. Kể từ ngày chúng tôi chuyển đến đây, tôi hay gặp những cơn ác mộng kỳ lạ. Tôi nghe thấy giọng của một cậu con trai. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt của cậu ta. Chính giọng nói đó thủ thỉ vào tai tôi những điều mà tôi không muốn nghe. Rằng: sự thật là có ma tồn tại trên cõi đời này và tôi phải tin vào điều đó. Nếu không, hắn sẽ không để tôi yên tĩnh. May mắn thay, tôi có thể nỗ lực hết sức để tỉnh giấc. Nhưng chính lúc đó hắn nắm chặt lấy tôi đến mức tôi bị thâm tím cả mình mẩy.
- Brenda, con tỉnh rồi à? - Tiếng mẹ tôi ngạc nhiên ngoài cửa phòng. Khi tôi vùi tay vào trong chăn, tôi cảm thấy mùi của con trai, giống như mùi táo nướng dai dẳng luồn vào trong ga trải giường của tôi.
- Con rên rỉ mớ ngủ… - Tôi nhìn đồng hồ. Mới 4 giờ sáng. - Con gặp ác mộng. – tôi trả lời với giọng mệt mỏi. Mẹ tôi lắc đầu, thắt dây áo choàng và bước vội đến cửa phòng tôi. Mẹ hỏi với vẻ lo lắng:
- Lại là chuyện con nghe thấy những giọng nói đó à…? Tôi nhìn mẹ và tự hỏi liệu mẹ có thể chấp nhận câu trả lời của tôi hay không và tôi kết luận là không. Do vậy tôi lắc đầu và ngay lập tức khuôn mặt đầy vẻ lo lắng của mẹ tôi giãn ra. Mẹ thở phào và mỉm cười gượng gạo, trong khi đôi tay vặn vẹo trong áo ngủ, chắc hẳn đang lo lắng cho tinh thần của tôi. Và tôi hiểu điều đó. Bởi vì tôi cũng vậy. Điều đó làm tôi lo lắng. Đây không phải là lần đầu bố mẹ tôi thấy tôi thức dậy vào lúc 1, 2 giờ sáng. Cũng chẳng phải là lần đầu bố mẹ tôi phàn nàn về việc tôi nói mê hay là họ nhìn tôi với ánh mắt như thể tôi bị điên. Họ cũng chẳng để ý đến những vết bầm trên người tôi. Lần đầu tiên tôi bị ở mắt cá chân: một vết bầm to tướng với những vết xước xung quanh. Đêm hôm đó, tôi sang phòng của bố mẹ tôi để hỏi xem họ có nghe thấy giọng nói đó không, liệu có ai đó đột nhập vào trong nhà và rằng không phải tôi đang mê ngủ chứ. Nhưng không. Họ chẳng nghe thấy gì cả. Tôi nằn nì và bố tôi đã đi kiểm tra lai toàn bộ. Không có gì bất thường và họ thật sự lo lắng và hơn hết cứ như thể họ sợ tôi.
- Con có muốn mẹ pha cho con một cốc sữa nóng không? Mẹ tôi đề nghị.
- Không. Con cảm ơn. - Đầu tôi vẫn còn văng vẳng giọng nói ấy. Nó trêu đùa trong tâm tưởng tôi. Giọng nói thều thào, từng nhịp từng nhịp đều đặn. “Bren – da, Bren – da”.
- Con không sao đâu mẹ, con ngủ tiếp đây. Cùng lúc đó, tôi nhìn thấy hình ảnh của mình trong gương. Hai mắt tôi có những tia máu đỏ ăn lan vào phần mầu xanh nhạt. Đầu tóc tôi là một bãi chiến trường, chính xác hơn, nó chỉ còn là một đám tóc xoăn mầu nâu đỏ rối bù nổi loạn, chổng hết trên đỉnh đầu dưới dạng một cái đuôi gà lộn xộn; chẳng có gì đáng ngạc nhiên, đó là tại vì tôi không chịu nổi ý nghĩ phải cắt đi mớ bờm tóc bông xù này. Và cũng bởi vì kể từ ngày chúng tôi chuyển đến đây, tôi chưa có đêm nào ngon giấc.
- Chúc mẹ ngủ ngon! – Tôi nói nhỏ giọng với mẹ để mẹ yên tâm đi ngủ tiếp. Trùm chăn kín đầu, tôi chỉ hé ra một chút để lấy không khí hít thở, hy vọng sẽ được yên tĩnh. Nhất là để không nghe thấy giọng nói đó nữa.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét