This is default featured post 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 5

Hải tặc ma cà rồng

Chương 5: Đoạn kết của chuyến hải hành


Giông bão không biết đến từ hướng nào thình lình đổ ập xuống Grace và Connor trong hoàn cảnh bất lợi nhất.
Xa khỏi bến cảng, lênh đênh giữa đại dương, không cho hai đứa trẻ có được cơ hội nào. Sắc trời thay đổi quá nhanh, cứ như ai đó vừa xé rách miếng giấy dán tường màu xanh, để lộ ra một lổ hổng đen ngòm. Hơi nóng mặt trời biến mất trong tích tắc, cùng lúc nước mưa trút xuống như những viên đạn xông hơi vừa bỏng rát vừa buốt giá. Bên dưới, nước biển vồng lên như con ngựa bất kham nhảy chồm chồm hất tung người cưỡi. Con thuyền bám lấy những đợt sóng. Grace và Connor bám lấy thuyền, như bộ yên cương cho chúng chút vững long. Khi bất cứ lúc nào biển cả cũng có thể xé con thuyền làm hai hoặc nghiền nát con thuyền trong “bàn tay” mặn chất hung bạo của nó thì buộc người vào thuyền đâu lợi ích gì? Connor la lên:
- Đáng lẽ chúng ta không nên làm chuyện này. Thật là một ý tưởng ngu ngốc!

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 4

Hải tặc ma cà rồng

Chương 4: Địa ngục hay biển khơi


Chỉ một tiếng sau, cặp sinh đôi đã đứng trước cổng Trại Mồ Côi Vịnh Trăng Lưỡi Liềm. Mỗi đứa chỉ đem theo một bao hành lý nhỏ. Từ cửa sổ văn phòng, Polly Pagett đã nhìn thấy hai chị em. Sau lớp kính rạn, bà khẽ ngoắc tay ra hiệu chúng tiến qua cổng. Hai đứa vẫy tay lại, nhưng không bước qua cổng và… một lúc sau, chúng bỏ đi.
Bối rối, người đàn bà bé nhỏ mở cánh cửa ọp ẹp và loạng choạng chạy ra ngoài trời nắng. Khi tới cổng, nheo mắt vì chói nắng, bà ta nhìn theo Connor và Grace đang tiến thẳng ra bến tàu và biển khơi ngoài xa. Polly Pagett la oai oái:
- Trở lại, trở lại ngay. Đây là nhà của hai cháu!
Connor ngoái lại, làu bàu:
- Cứ như thật!
- Giọng bà ấy khỏe ghê chứ!
Vừa nói, Grace vừa siết chặt tay em.
Trong nắng sớm, cơ ngơi nhà Busby rực rỡ như một tòa lâu đài trong cổ tích. Connor chỉ tay nói:
- Kia là phòng của em, còn phòng kia là của chị. Em sẽ nài nỉ ông Busby cho em lái tất cả các xe thể thao của ông ta.

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 3

Hải tặc ma cà rồng

Chương 3: Sự việc xấu hơn


Vịnh Trăng Lưỡi Liểm là một thị trấn nghèo, nhưng nếu có thể kinh doanh những lời thì thầm đồn thổi, nơi này sẽ trờ thành trung tâm thương mại thế giới.
Hôm đó, trong chợ bến cảng, những lời thì thầm chỉ tập trung vào một đề tài: Đề nghị của Lachlan Busby với hai đứa trẻ sinh đôi và cách Grace và Connor đã từ chối, để lão phải ra về với hai bàn tay trắng như thế nào. Điều đó càng chứng tỏ, mọi người đều cho rằng cặp sinh đôi tách biệt và kiêu hãnh khủng khiếp là đúng sự thật.
Không ai trong vịnh có thể trao cho cặp song sinh một cơ hội tốt hơn nhà Busby.
Không ai có chút tình cảm nào với hai đừa trẻ kì quặc, luôn sống tách biệt với chung quanh, bây giớ chúng hình như hoàn toàn khép kín trong đài hải đăng, một nơi sắp không còn là mái nhà của chúng nữa.
Ngoài vợ chồng Busby, chỉ còn một người vẫn còn quan tâm tới ý nghĩ dành cho hai đứa một chỗ ăn ở. Ngay lúc này bà ta đang lật ngược tấm trải giường dơ bẩn, dọn chỗ ngủ cho Grace và Connor, gom đồ trong cái tủ chén ọp ẹp để chúng có chỗ chứa quần áo. Vừa nhỏ thêm một giọt dầu vào cái bản lề tủ cót két, Polly Pagett vừa tủm tìm cười thầm:
"Chỉ trong vòng hai mươi bốn tiếng nữa, cặp sinh đôi sẽ bước qua cánh cổng cao màu xanh lá, vào địa phận của mình. Chúng đâu còn chọn lựa nào khác nữa."

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 2

Hải tặc ma cà rồng

Chương 2: Vị khách không mời


Hôm đám tang, hai chị em leo lên phòng đèn trên đỉnh hải đăng.
Bên dưới, nước biển lấp lánh dưới mặt trời ban trưa. Những thuyền buồm nhỏ tấp nập ra vào bến. Từ cao nhìn xuống, trông chúng như những lông vũ trắng lướt trên mặt nước xanh. Giống như cha, Grace và Connor rất thích căn phòng này. Một nơi chốn để suy nghĩ, để nhìn toàn cảnh Vịnh Trăng Lưỡi Liềm – một mảnh đất nhỏ xíu xiu, với quá nhiều nhà chen chúc chênh vênh trên đỉnh vách đá nhô ra biển.
Từ khi cha mất, căn phòng này càng thêm ý nghĩa với hai chị em. Ông Dexter Tempest đã dành cho nơi này quá nhiều thời gian, đến nỗi khi bước vào, hai chị em không thể không cảm thấy cảm giác rất gần gũi với ông. Thậm chí lúc này, Grace có thể thấy cha đang ngồi bên cửa sổ, dán mắt xuống bến tàu bên dưới, ư ử bài ca đi biển. Cô nhận ra mình cũng đang hát theo. Bên ông có một bình trà nóng, một quyển thơ cũ đầy bụi bặm. Khi cô bước vào phòng, ông quay lại mỉm cười. Giọng nhấn nhá đặc biệt của Lachlan Busby bỗng vang lên, báo hiệu một kẻ xâm phạm không được nghênh đón trong căn phòng:

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 1

Hải tặc ma cà rồng

Tập 1: Quỷ dữ đại dương

Tác giả: Justin Somper

Chương 1: Tang lễ


Toàn thể dân Vịnh Trăng Lưỡi Liềm đều đến dự tang lễ người giữ hải đăng.
Hôm đó, Trung Tâm Trang Phục Trăng Lưỡi Liềm không còn một bộ áo đen nào. Cửa hàng hoa Nguồn Hạnh Phúc không còn một bông. Tất cả đã được kết thành vòng hay những bó hoa tỏ lòng tôn kính người quá cố. Vòng hoa lớn nhất là một “tháp hoa”. Những bông sơn trà trắng và đỏ kết thành hình ngọn hải đăng, sóng biển dập dờn bao quanh là lá và hoa khuynh diệp.
Dexter Tempest là một người tốt. Là một người giữ hải đăng, ông đã đóng góp phần quan trọng gìn giữ an toàn cho vịnh.
Trong số những người đang đứng quanh mộ ông, cúi đầu phơi gáy dưới nắng trưa này, rất nhiều người từng mang ơn Dexter cứu mạng, mang ơn đôi mắt tinh tường và nhất là tinh thần nhiệt tình với bổn phận của ông. Những người khác nhớ ơn ông, vì người trong gia đình hoặc bạn bè thân thiết của họ đã có được hải trình an toàn, được cứu khỏi biển khơi hiểm nguy ngoài bến cảng – biển khơi đầy rẫy một hay nhiều cá mập, cướp biển và... những chuyện tồi tệ hơn nhiều.
Vịnh Trăng Lưỡi Liềm là một trong những thị trấn nhỏ nhất, người dân trong những thị trấn đó gắn bó chặt chẽ với nhau như những mũi đan trong một tấm khăn len. Sự gắn bó quá chặt chẽ làm cuộc sống kém phần thoải mái.
Tin đồn, lời bàn tán lan truyền rất nhanh khắp vịnh. Thí dụ như ngay lúc này, đề tài chính là: Chuyện gì sẽ xảy ra cho hai đứa trẻ sinh đôi? Chúng đang đứng cúi đầu trước mộ cha. Mười bốn tuổi. Không còn là trẻ con, nhưng chưa là người lớn. Đứa con gái gầy, cao lêu nghêu, với một trí thông minh hiếm có. Đứa con trai được trời cho một thân hình lực sĩ. Nhưng trời ban cho chúng chẳng bao nhiêu.
Mồ côi.
Giờ trên đời chỉ còn hai chị em. Không một ai ở vịnh này từng nhìn thấy mẹ chúng – vợ của Dexter.
Có người không tin là họ đã lấy nhau. Mọi người chỉ biết, một hôm Dexter Tempest đi khỏi Vịnh Trăng Lưỡi Liềm, với ý định điên rồ là được biết vài điều trên thế giới. Rồi một ngày – khoảng một năm sau – ông ta trở lại với con tim nặng nề và hai bọc tã cuốn hai đứa con sinh đôi, Grace và Connor. Polly Pagett, quản lý Trại Mồ Côi Vịnh Trăng Lưỡi Liềm, nheo mắt trong ánh sáng chói chang, để quan sát cho rõ hai đứa trẻ. Bà đong đếm chúng như một họa sĩ tính toán vẽ bản phác thảo. Polly bận tâm suy nghĩ, sẽ cấp cho hai trẻ mới tới này cái giường nào.
Thật vậy, dù chưa được bàn thảo cam kết gì, nhưng rõ ràng chẳng còn lựa chọn nào khác là hai đứa trẻ chắc chắn sẽ phải đưa vào trại mồ côi. Đứa con trai có vẻ rất khỏe mạnh, có thể làm việc ngoài bến tàu. Đứa con gái, dù thân hình yếu ớt hơn, nhưng sắc bén như một đầu đinh ghim, chắc chắn con bé sẽ giúp phát triển ngân sách trại luôn luôn thiếu hụt. Đôi môi mỏng như giấy của Polly, đang mím chặt, nhếch thành nụ cười.
Lachlan Busby, giám đốc ngân hàng, quay đầu khỏi vòng hoa do vợ lão đặt hàng (chắc chắn không nổi trội nổi trong sân nhà thờ) để quan sát kỹ hơn Grace và Connor. Tài sản người cha để lại cho chúng mới khốn khổ làm sao chứ? Phải chi hắn dòm ngó tới tài khoản ngân hàng, thay vì chăm chắm quá nhiều vào những con tàu ngoài bến cảng. Đó là một sai lầm mà Lachlan Busby không bao giờ mắc phải.
Busby đã có một kế hoạch riêng đối với hai đứa trẻ mồ côi. Ngày mai, lão sẽ báo tin cho Grace và Connor – tất nhiên là phải bình tĩnh, nhẹ nhàng – là chúng không còn gì lại trên đời. Tài sản của Dexter – con tàu, kể cả đài hải đăng – đều không thuộc về chúng nữa. Cha chúng không để lại gì cho chúng. Lão nhìn sang vợ đứng kế bên. Loretta yêu quí! Lão thấy mắt vợ không thể rời hai đứa trẻ sinh đôi. Số phận tàn nhẫn đã bắt vợ chồng lão không thể có con. Nhưng bây giờ, dường như sự việc đã mở ra được một hướng giải quyết vấn đề này. Lão xiết chặt tay vợ.
Grace và Connor biết là đang bị chăm chú nhìn. Chuyện này chẳng có gì lạ. Suốt đời chúng là đề tài để mọi người bàn tán. Chưa bao giờ chúng thoát ra khỏi biến cố khi hai chị em bất ngờ xuất hiện tại Vịnh Trăng Lưỡi Liềm. Và khi lớn lên, đôi mắt màu ngọc bích của hai trẻ sinh đôi lại tiếp tục là đề tài xì xào phỏng đoán.
Trong một thị trấn nhỏ như Trăng Lưỡi Liềm luôn có sự đố kỵ. Người dân đố kỵ với hai chị em sinh đôi kỳ lạ, hình như có những tài năng mà những đứa trẻ khác không có. Người ta không hiểu vì sao con trai người giữ hải đăng vượt trội trong các môn thể thao. Dù là bóng đá, bóng rổ hay ném cầu, thằng bé luôn chạy nhanh hơn, tấn công mạnh hơn, thậm chí cả khi nó chểnh mảng tập luyện chung với đội hàng tuần. Đứa con gái cũng gây ra những nghi ngờ không kém – đối với thầy cô và cả bạn học – vì tầm hiểu biết quá rộng và những quan niệm lạ lùng về những sự việc vượt quá tuổi tác và địa vị nó. Vì vậy lời đồn cho rằng Dexter Tempest là người cha khác thường, đã nhồi nhét vào đầu con bằng những chuyện kể kỳ quái. Có người còn đi xa hơn, quả quyết Dexter đã trở lại Trăng Lưỡi Liềm với con tim và cả tâm trí tan nát.
Grace và Connor đứng hơi cách xa những người lớn đạo mạo của Vịnh Trăng Lưỡi Liềm. Khi giáo đoàn cất tiếng hòa nhịp bài thánh ca về chuyến đi sau cùng của người giữ hải đăng, để tới “một bến bờ tươi sáng”, nếu ai chú ý, sẽ nhận ra một thanh âm nhỏ xíu, lạc điệu trong không khí bức bối nóng hổi. Trong khi Grace và Connor có vẻ như đang hát cùng mọi người, bài ca chúng hát lại là một bài khác, giống bài ca đi biển hơn là một bài thánh ca...
“Ta sẽ kể cho các người nghe chuyện hải-tặc-ma-cà-rồng,
Một câu chuyện xưa như sự thật.
Phải, ta sẽ hát cho các người nghe
bài ca về một con tàu cổ,
Và thủy thủ đoàn vô cùng đáng sợ.”