Nhật ký son môi
2 Khi một thứ rời bỏ bạn – Mọi thứ rời bỏ bạn
Bạn sẽ không bao giờ đoán được những điều sẽ đến với cuộc đời
bạn vào ngày mai, ngày kia, hoặc nhiều ngày sau trong tương lai. Thế nên, phần
lớn thời gian bạn để cho hiện tại trôi qua mà chẳng trông chờ điều gì cả.
Những áp lựuc bắt đầu tố cáo tuổi tác chênh lệch của chúng
tôi. Tôi trở thành người quá già đời trong những lập luận… qua điện thoại, làm
người yêu tôi phát bực. Chúng tôi cãi vã và tôi khóc rất nhiều. Người ta không
nên cãi nhau khi ở quá xa nhau, bởi vì lúc đó ngoài căng thẳng ra, cả hai chẳng
thể làm gì hơn được cả.
Người yêu tôi yêu cầu tôi đừng gọi điện thoại cho anh nữa. Trong
những ngày tháng đó, nỗi nhớ dày vò và xâu xé tôi ra thành từng mảnh nhỏ. Tôi khổ
tâm lắm! Bởi vì tôi đã quá quen rồi, quen với việc nghe giọng anh mỗi ngày, gián
tiếp tiếp xúc với anh ngay cả khi xa cách.
Nhưng có lẽ lý do khiến chúng tôi trở nên căng thẳng, không
phải bởi vì anh, cũng chẳng phải bởi vì chúng tôi ở xa nhau. Mà bởi vì tôi –
chính tôi, đang bước vào thời kỳ đau đầu nhất nhì cuộc đời mình – thời kỳ khủng
hoảng tuổi hai mươi.
Tôi mất tất cả chỉ trong một thời gian ngắn! Bạn có thể hình
dung về một người mất tất như thế này: giống như một đứa trẻ bị bỏ lạc giữa rừng
hoang, chỉ biết kêu oe oe chờ thú rừng ăn thịt. Không phải đứa trẻ nào cũng may
mắn trở thành Tarzan để tồn tại tự do và thống lĩnh muôn loài trong rừng thẳm. Những
đứa trẻ bị bỏ rơi đó – chúng chúng có thể chết bất cứ lúc nào với cái kiểu cứ
gào khóc trong tuyệt vọng để chờ thú đến xơi như thế.
Tôi “bỗng dưng” thất nghiệp. Thất nghiệp đồng nghĩa với việc
không có tiền. Không có tiền đi liền với việc cuộc sống trở nên khó khăn cùng
quẫn.
Tôi đang ở căn hộ cho thuê sang trọng. Bỗng chốc phải rời về
căn phòng trọ bé tẹo, rất chật. Nếu mỗi tháng, số tiền tôi dành cho mua sắm nhiều
bao nhiêu, thì bây giờ, tôi trở nên bất lực với nhu cầu mua sắm tối thiểu của bản
thân bấy nhiêu.
Người yêu tôi chỉ là sinh viên thôi. Sinh viên dù ở Tây, ở
Tàu hay ở đây thì cũng ít nhiều thiếu thốn. Suy ra, tôi không thể bám víu vào
đó được. Hơn nữa, thời gian này, chúng tôi liên lạc với nhau rất thưa thớt. Anh
nói rằng anh phải lo học. Tôi không muốn đổ thêm khó nhọc vào suy nghĩ của anh.
Bố mẹ tôi cũng chẳng khá giả gì, thậm chí có thể trở nên suy
sụp hoặc lo lắng thái quá nếu biết tôi đang ở trong hoàn cảnh tệ. Nên tìm về bố
mẹ lúc này là một sự nương náu mất dạy. Tức là, tôi chẳng còn biết phải dựa vào
đâu ngoài chính mình.
Cùng thời điểm với việc thất nghiệp và hết tiền đó, tôi đã
phải méo mó vì mất hểt đồ đạc và tiền bạc trong một phi vụ trộm cắp tinh vi. Mà
theo tôi thì, thằng trộm đó là thằng nhẫn tâm và ác độc nhất thế giới.
Tại sao nó có thể khôn tới độ ăn cắp nốt số tài sản cuối
cùng của một con bé đang trong đường cùng vô sản? Nó khốn nạn hay là nó khôn
ngoan thì nó cũng chỉ là một thằng trộm. Một thằng trộm nếu có tấm lòng với nạn
nhân thì nó không thể là một thằng trộm giỏi được. Vậy nên, dù chẳng ai thông cảm
cho tôi, tôi vẫn thông cảm cho thằng trộm. Ai mà chẳng muốn thành “người giỏi”
trong cái nghề nghiệp mà mình theo đuổi cơ chứ?
Tiếp đó, gia đình tôi bỗng nhiên có biến cố lớn. Tôi cần một
khoản tiền lớn cho biến cố lớn đó. Trong suốt thời gian đi làm với mức lương
cao chới với, tôi đã chẳng để dành được một cắc bạc nào. Hiển nhiên, trong hoàn
cảnh này, tôi đã phải đi vay và vác thêm một món nợ trong khi thất nghiệp dài
mõm.
Xin lỗi vì đã không thể kể chi tiết hơn, nhưng chi tiết chỉ
làm cho người ta phát ngán. Đến người kể còn phát ngán thì người đọc làm sao đủ
kiên nhẫn để mà đón nhận những chuyện dài dòng không liên quan?
Tóm lại là tôi đã không có tiền, không có việc làm và nợ nần.
Tôi khá được biết đến với tư cách là một người viết truyện – mặc dù đó không
bao giờ được tôi coi là nghề nghiệp. Tuy nhiên, nó cũng mang lại cho tôi kha
khá thứ. Ví dụ như việc xuất hiện trên báo chí với nhiều mỹ từ, được ca ngợi
như một người có lắm tài ở chỗ này chỗ nọ. Nhưng trong thời kỳ khủng hoảng của tuổi
hai mươi này, thì chính là những thứ đó lại giết chết tôi mỗi ngày.
Bạn khủng hoảng và bạn không được ai biết tới. Điều đó dễ
dàng hơn nhiều việc bạn tệ hại trong cái thời điểm quá nhiều người biết đến bạn
là ai. Họ đem bạn ra bình luận, xâu xé và mổ xẻ.
Một loại tin đồn rộ lên về việc tôi thất nghiệp khiến tôi
đau đầu không kể xiết. Một số kẻ ác ý nói về tôi với giọng điệu khinh bỉ và mỉa
mai.
Bây giờ, tôi sẽ thống kê lại, khủng hoảng tuổi hai mươi của
tôi bao gồm những gì, để cho chính tôi và những người đang đọc có thể tạm thời
hình dung được:
1.
Từ một người có việc làm với mức thu nhập đáng
mơ ước, tôi trở nên thất nghiệp, không một xu dính túi!
2.
Không một xu dính túi dẫn tới việc từ một căn hộ
cao cấp, tôi phải ở một phòng trọ thuê nhỏ hẹp, tồi tàn.
3.
Tôi nợ nần trong khi tôi tồi tàn và tôi thất
nghiệp.
4.
Tôi hơi nổi tiếng một tý, dẫn đến việc trong lúc
tôi tồi tàn, thất nghiệp, nợ nần và không có tiền, tôi liền mang thêm nhiều điều
tiếng, khinh khi và dè bỉu.
5.
Điều 1-2-3-4, dẫn đến việc tôi suy sụp, đau khổ
và mệt mỏi tới độ chán ăn, không ngủ nổi. Từ một cô gái xinh đẹp (xin cho tôi tự
nhận thế) tôi trở nên xấu xí và tiều tụy. Các mối quan hệ rời bỏ tôi vì những
tin đồn hay cũng bởi vì sự thất thế của tôi trước mắt.
6.
Cuối cùng, tôi bám víu vào tình yêu. Nhưng tình
yêu cũng phát rồ vì tôi.
7.
Tình yêu phát rồ với tôi khiến tôi phát điên với
mình, tôi đau khổ, tôi khóc lóc, tôi bức bách, tôi cùng quẫn.
8.
Điều 6 & 7 làm tôi muốn chết!
Tất nhiên, sau tất cả, tôi đã không làm điều 8 (hoặc chưa
làm điều 8). Bởi nếu tôi đã làm điều 8, muốn chết là chết luôn, thì tôi đã
không ngồi đây để nhận ra điều này: “Khi một thứ rời bỏ bạn - Mọi thứ rời bỏ bạn!”
Thế bạn có muốn biết, cái “một thứ” rời bỏ tôi là gì không?
Nó là cái gì trong 1 ,2 ,3 ,4 ,5 ,6 điều kia?
Ôi chao, nó chẳng là điều nào trong tất cả nhiều điều ấy! Thứ
rời bỏ tôi chính là bản thân tôi. Trong một phút giây nào đó, một cô gái đầy
kiêu hãnh, tự tin đã mải chơi để vô tình đi lạc. Chỉ còn lại hình hài yếu đuối
xơ xác đối mặt với mọi vấn đề cùng thái độ ủ dột và sầu não.
Phải, tôi đã đánh mất chính mình. Khi bạn đánh mất chính
mình, bạn chẳng còn gì cả. Tình yêu cũng sẽ đội nón ra đi. Khi bạn chẳng còn biết
cách yêu chính bản thân bạn ra sao, bạn nào còn tư cách yêu người khác ở ở bất
kỳ góc độ nào?
Khủng hoảng tuổi 20 của tôi chính là việc: Tôi đã từ bỏ
chính tôi!




0 nhận xét:
Đăng nhận xét