Bóng ma trong mộng
Chương 7
Có lần ở nhà
mình, tôi đã cố gắng để chìm vào giấc ngủ, để có thể mơ tiếp giấc mơ bị dừng lại
trước đó, nhưng sau chuyến viếng thăm của Travis, đầu óc tôi ở mức báo động
chưa từng thấy (ý chỉ sự tỉnh táo). Ngay cả khi, cơ thể tôi thật sự đã kiệt quệ.
Cuối cùng,
sau ba lát cắn và đúng 15 phút lòng vòng trong cảnh khốn cùng, tôi rời khỏi bàn
ăn với lời xin lỗi và leo lên nhà tắm trên tầng. Tôi khóa trái lại cánh cửa sau
lưng mình bỗng trong lúc đấy bỗng cảm nhận một làn gió mát lạnh thổi ngang qua
vai.
Dĩ nhiên là
tôi đã từng vào trong căn phòng này trước đây. Nhưng chỉ từ khi tôi biết được
điều gì đã từng xảy ra ở đó, tôi tránh xa nó như bệnh dịch hạch, như mọi người
vẫn nói, tốt hơn là chọn phòng tắm ở dưới. Tôi kiểm tra chỗ này chỗ kia trong lúc
tự hỏi mình rằng có những chỗ nào giống với 20 năm về trước.
Tường lúc ấy
có phải màu kem như bây giờ hay không? Vẫn được lát gạch men như thế? Vẫn cái
vòi rửa tay mạ crom ấy chăng? Và còn cái bồn tắm? Tôi khép mắt, tim đập dữ dội
đến mức tôi có thể nghe thấy. Những hình ảnh của ngày hôm đó, 20 năm về trước,
lướt ngang qua đầu tôi trong khi tôi chưa từng có mặt tại thảm kịch đó; tôi thậm
chí còn chưa chào đời…
Tôi nhìn thấy
gương mặt của Travis và sự sững sờ của cậu ta khi mà cái búa nạy đinh đập trúng
vào cậu ấy. Rồi tôi thấy cậu ấy ngã ngữa, đầu đập vào thành bồn tắm. Vội chuyển
tầm nhìn để trấn áp cảm giác ghê tởm mãnh liệt, tôi bỗng thấy lạnh khủng khiếp.
Nhiệt độ trong phòng đã giảm xuống ít nhất là 10 độ.
- Mọi chuyện
vẫn ổn chứ, Brenda?
Mẹ hỏi tôi
trong lúc gõ cửa.
- Vâng.
Tôi trả lời
trong khi quan sát lò sưởi đặt dưới cửa sổ. Tôi tự hỏi rằng nó có hoạt động hay
không.
- Con có muốn
vài cái bánh kếp khác không?
Tôi trả lời
là không và thật sự ngạc nhiên bởi câu hỏi này. Không đùa đấy chứ? Mẹ không chú
ý thấy rằng tôi không hề thanh toán hết dĩa thức ăn của mình sao? Tôi băng qua
phòng đến bên cửa sổ để xác nhận nhiệt độ của lò sưởi bằng cách xòe đôi bàn tay
trước mặt mình. Nhưng tôi chẳng cảm thấy gì cả, ngoại trừ sự lạnh lẽo, một cái
lạnh gay gắt và thấm buốt đang trườn bò trên những khớp xương và khiến tôi
run rẩy từ đầu đến chân.
Ngay khoảnh
khắc đấy, tôi cảm nhận cái gì đấy sượt qua tôi và lượn lờ leo trên lưng mình. Sửng
sốt, tôi quay phắt người lại, nhưng chẳng có một ai. Chẳng có ai đứng gần bồn rửa
tay hay trong bồn tắm cả. Tuy nhiên, tôi có ấn tượng rõ rệt rằng mình đang bị
quan sát.
- Mẹ ơi, là
mẹ phải không?
Tôi liều hỏi
trong khi đặt giả thiết rằng mẹ có thể vẫn còn ở phía sau cánh cửa. Nhưng không
có câu trả lời. Một lần nữa, tôi quay người lại và tự nhủ mình rằng đó chỉ là
hiệu ứng từ trí tưởng tượng của tôi mà thôi, và tôi cần phải trấn tĩnh.
Những ống tản
nhiệt từ lò sưởi cũng băng giá như căn phòng này vậy. Tôi cúi xuống và đặt tai
lên trên để xem thử có nghe thấy được tiếng sôi ồng ộc của nước nóng lưu thông
trong đường ống hay không, nhưng, lạ lùng thay, không hề có một tiếng động. Bỗng
nhiên, tôi thoáng thấy một cái gì đó lấp lánh giữa những ống tản nhiệt.
Có thể nói
đó là một đoạn dây xích hay dây chuyền. Tôi thử trượt ngón tay vào trong để lấy
nó ra nhưng nó ở quá xa.
- Brenda?
Một lần nữa,
mẹ tôi mất kiên nhẫn đằng sau cánh cửa. Tôi hít một hơi thật sâu, không khí thấm
đẫm mùi táo nướng…
- Tra…Travis
ư?
Tôi ấp úng gọi
nhỏ.
- Brenda!
Mẹ lặp lại.
- HÃY DẬY ĐI,
NGAY BÂY GIỜ!
Bà đập cật lực
lên một cái gì đó ở gần lỗ tai tôi? Tiếng ồn đinh tai ấy đánh thức tôi dậy. Tôi
không còn trong phòng tắm nữa nhưng lại vẫn đang ngồi ở bàn nhà bếp, đầu đặt
trên một cái gối làm bằng khăn giấy, và dĩa bánh kếp nằm ngay dưới mũi.
- Ôi, con
xin lỗi, thưa mẹ.
Tôi nói khi
đứng phắt dậy. Mẹ đang đứng ngay cạnh tôi, cầm trên tay cái chảo_ vật chắc hẳn
được dùng để đánh thức tôi.
- Con nghĩ rằng
mình đã ngủ thiếp đi.
- Bố và mẹ,
chúng ta thực sự lo lắng cho con.
- Con biết…
- Có phải
con đã nghiện?
Sự nhăn nhó
bởi tức giận đông cứng trên môi bà. Tôi lắc đầu, quá mệt mỏi để đào sâu giả thiết
ngớ ngẩn của bà. Thay vì làm thế, tôi chụp lấy con dao phết bơ, rời khỏi bàn ăn
với lời xin lỗi.
Lần này là
thực - và tôi lao thẳng lên tầng vào trong phòng tắm. Cái lò sưởi bằng gan đối
diện với tôi. Như trong mơ, nó được phủ bởi lớp sơn bạc kim loại, nhưng người
ta vẫn đoán được rằng ở góc nào đấy một lớp sơn lót cũ màu xanh kaki, ở chỗ đấy
lớp sơn đã tróc vảy. Tiến gần đến một cách chậm chạp, tôi nhận thấy căn phòng
thật lạnh lẽo, nó khiến tôi bất chợt nổi da gà.
Một lần nữa
cuối xuống cái lò sưởi, tôi nhìn chăm chú giữa những ống tản nhiệt. Nó đây rồi,
sợi dây chuyền mà tôi thấy trong mơ.
- Brenda?
Mẹ lo lắng mở
cửa.
- Chuyện gì
xảy ra vậy?
Run rẩy, môi
tôi hé mở để trả lời mẹ… nhưng không một từ nào thoát ra được. Đôi mắt cau lại,
bỗng dưng bà nhìn thấy con dao trong tay tôi.
- Vậy thì
con đang “sáng tạo” ra cái gì vậy?
- Con đã làm
rơi sợi dây chuyền của con.
Mẹ tôi gật đầu,
nhưng tôi thấy rõ rằng bà không hề bị thuyết phục. Tuy nhiên mẹ vẫn bỏ đi, điều
đó chứng tỏ không phải là không có lời nhận xét nào về sự lạnh lẽo ở căn phòng
này và nhất định là mẹ tôi đang đi kiểm tra lại bộ ổn nhiệt ở tầng trệt.
Bằng một vài
thao tác, cuối cùng tôi đã dịch chuyển được sợi dây nhờ sự giúp đỡ của con dao.
Đó là một sợi dây chuyền mảnh bằng bạc với mặt trái tim. Trượt tay lên hết chiều
dài của sợi dây, tôi nhận ra rằng móc khóa vẫn còn đóng chặt nhưng những mắt
xích lại bị đứt.
Những chữ
cái đầu “JAS” được khắc tinh xảo bằng nét in hoa trên mặt dây chuyền. Nhịp tim
tôi đập dồn dập khi nhớ lại tất cả những mẫu báo tôi đọc được trên mạng.
Jocelyne. Đó là tên của cô Slather. Mẹ của Travis. Đó chắc chắn là của cô ấy.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét