Bóng ma trong mộng
Chương 9
Tối nay, tôi mặc bộ đồ ngủ thoải mái của mình (một chiếc áo thun chữ T của đội Bruins mới toanh nhưng rộng quá khổ cả trăm lần so với tôi). Rồi tôi nuốt một hơi viên thuốc ngủ cùng với một cốc đầy sữa nóng. Trước khi lên giường, tôi mở cửa sổ cho gió mát ùa vào trong phòng. Bầu trời đêm thật huyền diệu với ánh trăng tròn vành vạnh và lấp lánh một vài ngôi sao.
Khi tôi quay
mặt lại, Travis đang ở đó, ngồi ở cuối giường.
- Chào
Brenda. Em đang đợi anh phải không?
Mặt tôi ửng
đỏ chứng tỏ điều Travis nói là đúng.
- Thật là
trùng hợp. Bởi vì anh cũng đã đợi em.
Travis đứng
dậy và nắm lấy tay tôi. Tôi nắm lấy tay anh ấy và chúng tôi đứng chết lặng ở đó
đắm chìm trong mắt nhau.
- Em muốn
giúp anh, tôi nói khẽ và ngạc nhiên bởi sự ấm áp từ đôi bàn tay Travis.
- Em chắc chứ?
Tôi gật đầu
và nhìn lên trán của Travis nơi có vết sẹo.
- Nó vẫn luôn
ở đó. - Travis nói như đoán được suy nghĩ của tôi. - Nhưng mà chẳng đẹp chút
nào để nhìn cả. Do vậy, anh đã giấu nó đi. Đó là một trong những quyền năng của
một con ma.
Travis mỉm
cười và tỏ vẻ làm điều đó rất nhẹ nhàng.
- Cái đó còn
làm anh đau không?
Travis xiết
chặt tay tôi. Tôi cảm thấy sốt ruột.
- Nó vẫn làm
anh đau chừng nào anh chưa được giải thoát.
- Đợi đã…
Vội vàng chỉ
cho Travis chiếc vòng cổ, tôi tiến lại gần chiếc tủ quần áo và mở toang cánh cửa
tủ. Gì thế này? Trước mắt tôi, đó là “đôi giày trượt patanh của tôi”. Tôi lùi lại
run rẩy. Theo thói quen, tôi để chúng vào một cái túi bằng giấy và đặt sau một
cái vali ở tận đáy tủ.
- Sao chúng
lại nằm ở đây?
- Brenda? - Travis
thì thầm. - Em ổn chứ?
Tôi lắc đầu
không tin vào mắt mình. Sao lại có thể như thế được? Có phải mẹ đã sắp xếp lại
tủ khi tôi đi vắng? Hay là bố tôi đã lục lọi tủ của tôi? Travis tiến sát sau
lưng tôi và ôm choàng lấy tôi.
- Brenda, đó
chỉ là đôi giày trượt patanh thôi mà.
- Không… Nước
mắt tôi trào ra.
- Anh không
hiểu đâu.
- Có chứ -
Travis thầm thì. - Anh hiểu rõ nhiều điều hơn em nghĩ. Đó chỉ là đôi giày trượt
patanh thôi mà. Chỉ là đôi giày trượt thôi. Đó không phải là “em ấy”. Đó không
phải là Emma.
- Chính anh
đã làm điều đó?
Tôi nói khi
quay phắt đối mặt với Travis.
- Em đừng giận.
- Travis lấy vạt áo lau nước mắt cho tôi. - Anh chỉ mong em hạnh phúc. Đó cũng
là điều mong ước của em gái em. Nhưng em không thể hạnh phúc khi cứ cố gắng
chôn vùi quá khứ trong một chiếc túi giấy được. Mỗi khi nhớ về Emma, hãy nhớ về
những phút giây vui tươi khi ở bên em ấy và hãy quên đôi giày này đi.
- Làm sao
anh biết em ấy mong ước như vậy.
- Anh tin
vào kinh nghiệm của mình.
Tôi muốn nổi
giận với Travis. Nhưng mà tôi lại không thể. Có vẻ thật điên khùng, nhưng mà thực
sự khóc chẳng giải quyết được việc gì. Sau cái chết của Emma, tôi đã không có
quyền được thể hiện dù là những cảm xúc nhỏ nhất. Nhưng hôm nay, tất cả đã trở
nên quá sức chịu đựng của tôi, tôi không thể kìm nén cảm xúc của mình và tôi đã
khóc. Travis ôm chặt tôi trong vòng tay anh một lúc lâu, vì chưa bao giờ có người
làm điều đó với tôi, cho đến tận lúc tôi cạn khô nước mắt vì Emma.
- Cảm ơn
anh.
Tôi nói và
nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay của Travis để cố lấy lại bình tĩnh. Travis cười
không buông tay, ngược lại anh ấy còn ôm tôi thật chặt trước khi đi về phía tủ
quần áo của tôi và lấy ra chiếc vòng cổ ở trong đôi giày tennis cũ kĩ của tôi.
- Anh thấy
em giấu nó ở đó. Anh đã tặng nó cho mẹ anh vào ngày lễ của các bà mẹ. Anh vẫn
nhớ buổi sáng hôm đó. Anh đã cố gắng chuẩn bị món bánh ngọt đặc biệt, nhưng mà
cuối cùng, nó có vẻ giống vài mẩu bánh ống mềm nhũn. Và rồi anh đã phải lăn lại
chúng trên hạt ngô.
Travis bắt đầu
cười và ngón cái lướt nhẹ lên mặt dây chuyền hình quả tim.
- Nói tóm lại,
anh đã tặng mẹ anh chiếc vòng này với một bó hoa đồng nội. Vào ngày anh bị giết,
tên đểu giả đó đã giật chiếc giây chuyền khỏi cổ bà ấy và ném vào nhà tắm. Chiếc
vòng đã hạ cánh ngay bộ tản nhiệt, nhưng mẹ anh không bao giờ tìm lại được nó.
- Em rất tiếc
vì những điều xảy ra với anh.
Travis nhún
vai.
- Cuộc đời
là thế. Chẳng ai đoán trước được điều gì. Cũng giống như với bố anh, ai cũng
nghĩ ông ấy khỏe mạnh. Cho đến một ngày, ông ấy không trở về nhà.
Tôi đồng ý
và hiểu rằng cũng như đối với Emma, mọi chuyện cũng xảy ra tương tự.
- Ít nhất
thì anh cũng đã từng có niềm vui trong cuộc sống chứ, một chút thôi chẳng hạn?
- Anh đã có
những phút giây hạnh phúc.
Travis lại mỉm
cười và chìm sâu vào đôi mắt tôi.
- Anh
chỉ có một điều hối tiếc duy nhất.
- Điều
gì vậy?
- Anh không
kịp nói với mẹ của anh rằng tất cả những điều xảy ra ko phải là lỗi lầm của bà ấy.
Chính anh muốn nhảy vào giữa để giúp bà, để ngăn tên cầm thú đó đánh đập bà ấy.
Đó là quyết định của anh.
- Nhưng khi
đó anh mới chỉ 17 tuổi.
- Anh
biết.
- Vậy anh
không hề oán giận bà ấy chút nào sao?
Travis lại
nhún vai thêm lần nữa.
- Điều đó
thì thay đổi được gì chứ? Mẹ anh đã làm những điều bà có thể, nhưng bà ấy chỉ
là một người phụ nữ yếu đuối. Anh biết điều đó. Và Stevens cũng vậy. Chính vì
thế mà hắn ta đánh đập bà ấy nhiều đến như vậy. Và sau đó người ta lật ngược mọi
chuyện và nói rằng đó cũng là lỗi của anh. Vì mẹ anh không thể cầm được thứ gì
trong tay, do vậy có lẽ anh phải kết thúc tình trạng này trước khi tình huống
xấu hơn có thể xảy ra.
Lặng lẽ, tôi
đồng ý với Travis, ngay cả nếu tôi phải rất vất vả để hiểu làm sao Travis lại
có thể khoan dung đến vậy.
- Hơn nữa,
cuộc sống quá ngắn ngủi để chúng ta sống với tất cả tội lỗi đó. Tuy nhiên, 20
năm rồi, mẹ anh vẫn sống với mặc cảm tội lỗi đó. Và em cũng vậy, vì Emma… Anh
không nhầm chứ?
Tôi đảo tròn
mắt và nhướng cao vai.
- Sao anh lại
biết nhiều điều về em đến vậy?
- Em đừng
quên rằng anh ở trong giấc mơ của em. Anh biết tất cả về em.
Tôi thở dài
và hơi thất vọng: Đó là sự thật, tất cả chỉ là một giấc mơ, và rồi đến một lúc
nào đó, tôi sẽ phải tỉnh giấc.
- Vậy em sẽ
giúp anh chứ?
Travis nói
và đặt chiếc vòng cổ vào tay tôi.
- Em có thể
đem chiếc vòng này đến cho mẹ anh và nói với bà ấy rằng anh không hề oán giận
bà ấy.
- Điều gì sẽ
xảy đến tiếp theo?
Travis chụm
môi hôn nhẹ lên má tôi. Những ngón tay mềm mại như nhung của Travis lướt nhẹ
trên làn da của tôi.
- Tiếp theo,
anh sẽ có thể an tâm ra đi.
- Em không
tin… Tôi thở dài không che giấu nỗi buồn.
- Nhưng trước
hết, anh muốn được ở bên em.
Travis nói
thêm trong khi lướt nhẹ lên cằm tôi.
- Anh muốn
được nhìn thấy em lâu nhất có thể trước khi thời điểm đó đến.
- Thời điểm
đó là khi nào?
Travis gạt
nõn tóc đẫm nước mắt trên mặt tôi, nghiêng người về phía tôi. Bờ môi của Travis
tiến gần lại chỉ cách môi của tôi vài cm.
- Quan trọng
nhất là, Brenda, đừng tỉnh giấc lúc này. Một khắc sau, tôi cảm nhận được nụ hôn
của anh ấy. Anh ấy hôn lên môi của tôi và vỗ nhè nhẹ vào da tôi.
- Chúng
ta không còn nhiều thời gian.
Travis nói
trong lúc rời khỏi làn môi của tôi.
- Em sắp tỉnh
giấc, anh cảm nhận được điều đó.
- Thế
chúng ta phải làm gì bây giờ?
- Anh ôm em
lâu chừng nào anh có thể.
Chúng tôi nằm
dài trên giường trong khi Travis vỗ về tôi trong vòng tay của anh ấy. Tôi cố gắng
ngủ và tận hưởng phút giây ngọt ngào đó lâu nhất có thể. Nhưng tiếng chim hót
líu lo bên ngoài đã đánh thức tôi dậy.
Tôi xoay người
lại tìm Travis. Chiếc vòng của mẹ anh ấy đặt trên chiếc gối cạnh tôi… còn anh ấy
thì biến mất.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét