Nhật ký son môi - 1 - Tình yêu của tôi ~ Đọc truyện online

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Nhật ký son môi - 1 - Tình yêu của tôi

Nhật ký son môi

Tác giả: Gào

1. Tình yêu của tôi

Ghi chép của một cô gái trải qua khủng hoảng tuổi hai mươi…
“Em giấu nỗi buồn trong thỏi son môi
Để mấp mé nụ cười qua đôi môi bôi trát kỹ…”
Anh à, anh có biết là…Em đã rất đau khổ không?


~~~~~
Tôi bước vào thời kỳ khủng hoảng của tuổi hai mươi. Không biết bao nhiêu người bước vào tuổi hai mươi hoặc sau tuổi hai mươi một tí (tức là 21, 22 như tôi bây giờ), phải sống trong thời kỳ này? Cái thời kỳ mà mỗi sáng thức dậy, sờ tay lên má lại thấy ướt. Nước mắt có lẽ đã chảy suốt đêm ngay cả trong giấc ngủ, dù là chẳng mơ gì. Tôi gọi những giọt nước mắt ấy là nước mắt của tiềm thức. Tôi khóc ngay cả khi không biết mình đang khóc. Không biết thì không biết luôn đi đã đành, đằng này, mỗi sáng thức dậy phải đối mặt với ngần ấy những thứ ươn ướt như thế, tôi cảm thấy rất rầu rĩ.
~~~~~

1. Tình yêu của tôi

Tôi yêu một chàng trai vào đầu năm ngoái. Vậy là tính đến bây giờ chúng tôi đã yêu nhau được gần hai năm. Đủ dài để tôi lưu luyến,nhớ thương,buồn vương và sầu muộn mỗi khi xa cách hoặc cãi vã. Hơn một năm, chúng tôi dính với nhau như hình với bóng. Mặc dù người yêu tôi đi du học, nhưng phần lớn thời gian trong cuộc sống, chúng tôi đều dành cho nhau. Đã qua rồi cái thời khoảng cách địa lý trở thành một bài toán quá khó đối với những mối quan hệ. Người ta dễ dàng gặp nhau mỗi ngày cả khi ở xa nhau nhờ công nghệ.
Ví dụ như chúng tôi có thể ngồi nói chuyện với nhau qua skype 24h mỗi ngày. Hoặc nói chuyện điện thoại thâu đêm suốt sáng. Thực sự việc yêu đương này quá đỗi ngọt ngào. Mỗi khi người yêu về Việt Nam, tôi không còn biết trời đất là gì nữa,chỉ còn cái cảm giác tuyệt vời khó diễn tả khi nằm cạnh bên người đó như chú mèo lười nhăn nhó và nhõng nhẽo. Tôi cảm thấy vui với vai trò của một người nội trợ, được nấu ăn và được người ta khen mỗi ngày. Chúng tôi sống chung với nhau ở một căn hộ tại Sài Gòn, tự tay vun vén cho “tổ ấm bé con” của mình với rất nhiều đồ đạc. Những ngày tháng đó, thực sự rất rất rất và vô cùng hạnh phúc.
Nhưng niềm vui này không kéo dài được bao lâu. Không phải vì bới chúng tôi không yêu nhau mà chỉ bởi cuộc sống luôn bắt người ta đương đầu với thử thách. Tôi là một đứa con gái. Nghiễm nhiên một đứa con gái thì cũng giống như một thằng con trai và mọi “đứa” người trên thế giới này, có vô vàn tật xấu. Tật xấu lớn nhất của những người tuổi 20 như tôi là tật “tự kỷ”.
Tôi hơn người yêu hai tuổi. Hai tuổi chẳng là cái thá gì đới với một thằng đàn ông, nhưng nó giống như một dòng sông dài rộng mênh mông đối với một người phụ nữ. Mới 22 tuổi hàng ngày tôi đã sợ bị những nếp nhăn nuốt chửng. Phụ nữ khi hơn tuổi người yêu thì luôn bị ám ảnh nảy sinh sầu muộn.
Hơn nữa, tình yêu ngọt ngài không đồng nghĩa với thiếu đi rào cản.Rào cản của chúng tôi không chỉ là số tuổi cỏn con của tôi. Nó còn là thái đọ của những người xung quanh người yêu tôi đối với tôi. Có lẽ, người yêu tôi đủ tốt để kiếm được một cô gái tốt hơn tôi .Thế nên nhiều người thân bên anh ấy, thường nhìn tôi với ánh mắt không mấy hài lòng.
Tôi thua kém gì?
Nhiều lần tôi tự đặt cho mình câu hỏi đó. Sau rồi, tôi cũng tự trả lời được: “Mình thua kém nhiều!”…đâm ra sợ.
Gia đình tôi không mấy khá giả, ý tôi là gia đình bạn trai tôi thì khá hơn. Vậy là một thứ thua kém!
Năm 19 tuổi, tôi cả gan bỏ học đại học để làm những thứ ở tuổi ấy được xem là “to tát”, ấy là tôi đi kiếm tiền. Nhiều khi tôi băn khoăn không biết đó có phải là một sai lầm quá lớn không? Bởi điều này vô hình chung khiến nhiều người nhìn tôi bằng một con mắt vô cùng lệch lạc.
Người yêu tôi học ở một trường đại học danh giá ở nước ngoài. Sự đối lập học vấn đó hiển nhiên khiến tôi chịu rất nhiều áp lực của sự so sánh. Tôi không phải là một đứa con gái quá yếu đuối, nhưng thực ra sau vỏ ngoài mạnh mẽ là một tâm hồn quá đỗi mong manh. Sự so sánh đó vô tình đã làm tôi tổn thương, rồi tự dằn vặt bản thân mình, rằng tôi đã lăn lộn với đời như thế nào và từng trải ra sao? Rằng tôi có phải thực sự là một đứa con gái “vô học và thấp kém” hay không? Như thể, người yêu tôi thì non tơ như một tờ giấy trắng, tôi thì đen sì như một tờ giấy than vì bon chen quá sớm?
Tội nghiệp tôi với những suy nghĩ hết sức tội nghiệp ấy, người yêu tôi cũng yêu thương tôi đền bù lại ngần đấy những sự khổ tâm tự nảy sinh trong tôi trong quá trình khẳng định mình như vậy.
Nhưng đôi khi cuộc đời không dễ dàng như cách mà ta yêu nhau. Trong thời gian tôi gặp khủng hoảng - mà tôi sẻ trình bày tiếp ngay sau đây, thì người tôi yêu cũng gặp không ít rắc rối - mà tôi khó lòng có thể nói ra ngay lúc này.
Chính những rắc rối đó dẫn đến việc, vào một ngày đẹp trời ,người ta khuyên tôi từ bỏ tình yêu của mình.
Tôi lầm lũi lắng nghe và lầm lũi ra đi, trong bộ dạng tiều tụy và tịnh không một lời phản kháng nào, chỉ thỉnh thoảng cười nhàn nhạt và buồn buồn. Tôi có lòng tự trọng rất cao. Lòng tự trọng cao khiến những lời nói như thế, có thể như dao đâm xuyên thủng nó và làm tôi nhói đau.
Có lẽ chẳng nên kể quá nhiều để làm gì, vì kể mãi thì những sự kiện sẽ chồng chéo lên nhau và trở nên dài dòng lắm. Ngắn gọn lại là tôi yêu anh ấy và biết tình yêu mình đặt đúng chỗ. Vì thế, những rào cản này tôi có thế cắn răn chịu đựng nó từng ngày. Dù sau này anh có là ai trong cuộc đời này, là tổng thống hay là một ông lao công, một người bán đồng nát hay quét rác đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ yêu anh.
Người ta nói, tình yêu không cần lý do. Tôi cũng không cần lý do để yêu một người mà tôi đã gắn bó và hiểu rất rõ trái tim họ. Tôi chỉ cần được ở bên người ấy, nhìn thấy nụ cười như mùa thu tỏa nắng trong nhịp thở nhẹ nhàng, được nằm bên mỗi buổi sáng và hạnh phúc vì những buổi sáng có người ấy bên đời. Thế là đã quá tuyệt vời rồi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét