Bóng ma trong mộng
Chương 4
Trưa hôm
sau, thay vì để tôi ngồi một mình, Raina và Craig ra hiệu cho tôi đến nhập bọn
cùng họ. Thật may mắn thay, bỏi tôi cần phải nói chuyện với họ, tôi cần thay đổi
nghiêm túc những suy nghĩ của bản thân và để sang bên chứng “tự sát xã hội” (ám
chỉ tự mình tách biệt với mọi người).
Giấc mơ đêm
vừa rồi đã ám ảnh tôi suốt. Giá mà tôi chỉ cần có thể kể tất cả mọi chuyện cho
một ai đó thì đã khác. Bất hạnh thay, điều đó sẽ gần như giống với khi em gái
tôi mất đi. Vào giai đoạn đó, tôi đã thử giải thích điều mà tôi cảm nhận hay gần
như điều mà tôi đã dự cảm, nhưng chẳng ai tin tôi cả. Và Làm thế nào để đổ lỗi
cho họ đây? Chẳng ai có thể hiểu cho những điều phi lý như: Sự xuất hiện của Emma
trong bộ đồng phục hướng đạo sinh - chính bộ đồ mà em ấy muốn nhất định phải mặc
nó vào mỗi khi bán bánh mì và vào mỗi cuộc họp nhóm, hay chỉ để lang thang
trong vườn - trong khi em vẫn đang rơi vào hôn mê đã 6 tháng trời. Tuy nhiên,
tôi vẫn còn nhìn thấy cái cảnh của ngày hôm đó.
Tôi biết rằng
đó là hồn ma của Emma. Em ấy cuối cùng đã ra đi.
Khi tôi cố gắng
nói điều đó với mẹ, bà rụng rời… Bà không hề tin tôi, bà mắng nhiếc tôi thật
vô cảm và độc ác khi sáng tạo ra điều kinh dị như thế. Vậy mà, chưa đầy 5 phút
sau, bố tôi gọi từ bệnh viện về: Emma đã ra đi.
Craig đẩy
trượt một bát salad chứa đầy khoai tây rán có khía và một ống tương Ranch
về phía tôi.
- Vậy rồi, mọi
thứ trôi chảy chứ?
Raina cau
mày nhìn vào đồ ăn của cô ta.
- Cậu thật sự
muốn nhấm nháp cái thứ đó vào bữa ăn trưa đầu tiên với bọn tớ ư?
- Thực ra mà
nói thì, nó có vẻ ngon.
Câu trả lời
của tôi dường như khiến Craig rất hài lòng. Cô nở rộng nụ cười, phô ra một lỗ
bé tí nhưng đáng yêu giữa 2 cái răng cửa.
- Tớ biết chắc
rằng cô gái này rất có khẩu vị mà!
Chúng tôi kết
thúc bởi việc trao đổi bữa trưa của chúng tôi như hồi tiểu học: một chút khoai
tây rán của bạn đổi lấy hai nhánh cần tây đút lò với bơ đậu của tôi. Rồi Craig
đề nghị một cuộc dạo chơi vào cuối tuần.
- Raina và tớ,
bọn tớ có thể đưa cậu đi tham quan thành phố không? Điều đó sẽ chỉ mất tối đa 5
phút mà thôi!
Raina đùa
trong lúc nhìn vào vết màu tím xanh trên cổ tay tôi. Tôi kéo lại ống tay áo để
giấu nó đi, và tôi ra dấu với họ rằng tôi đồng ý dạo bộ.
Cuối cùng,
cuộc hẹn được lên lịch vào tối thứ bảy, đúng 19 giờ.
Craig đề nghị
sẽ ghé qua để đón tôi vì thế tôi đưa cho họ địa chỉ của mình.
- Cậu có đùa
không?
Raina sửng sốt,
thiếu chút nữa thì mắt nghẹn với hộp sữa dâu của cô ấy. Cậu đang sống trong
ngôi nhà của vụ thảm sát ư?
- Cậu đang
nói về cái gì vậy?
Tôi nói khi
vẫn đang nhai.
- Đừng lo lắng
- Craig can thiệp vào với giọng nhẹ nhàng hơn. - Chỉ là trong khu phố thân thiện
của cậu…
- …Có một bể
tắm máu!
Raina hét
lên, kết thúc câu nói hộ Craig. Hãng môi giới đất không kể với gia đình cậu về
câu chuyện của căn nhà đó ư? Tôi lắc đầu trong khi họ bắt đầu kể cho tôi nghe một
cách chi tiết: một cậu bé 17 tuổi đã bị ám sát ở đó, cảnh sát tìm thấy thi thể
cậu ta trong phòng tắm, và kẻ sát nhân chính là người tình của mẹ cậu ta.
- Có vẻ như
là một cú đập mạnh vào đầu
Craig bổ
sung.
- Tên đểu đó
đã đập cậu ta bằng cái búa nạy đinh, và rồi lật úp cậu vào bồn tắm bằng gang.
- Đó là nơi
bắt nguồn của “bồn tắm” máu.
Raina chú
thích cho tôi.
- Thật thú vị.
Tôi lại nghĩ về cậu con trai trong giấc mơ... Cậu ta có một vết chém trên trán.
- Hoàn toàn
nghiêm túc đấy - Raina nói - Tớ thật không biết làm cách nào cậu có thể ngủ được
khi đêm đến. Người ta nói rằng nơi đó bị ma ám!
- Chỉ là, tớ
không ngủ thôi.
Tôi nói, dạ
dày bất thình lình xoắn đau.
- Tóm lại,
thường là “có”.
- Ah, điều
đó giải thích cho tất cả! Tớ không muốn làm phật ý cậu, nhưng cậu khệ nệ bưng đống
hành lý xấu xa dưới những cặp mắt và để tớ nói với cậu rằng đó không phải của
Vuitton (Louis Vuitton í: phép ẩn dụ của người Pháp, nghĩa là: “cậu có một đôi
mắt thâm quầng và nó chẳng đẹp tí nào cả”)
- Xin chào sự
tế nhị.
Craig thở
dài. Raina trao cho tôi một tuýp kem che khuyết điểm và giải thích với tôi rằng
đây là “một vật thần kì”, chuyên dành cho những buổi sáng sau những đêm mất ngủ.
- Điều đó giải
thích cho việc tại sao cái tuýp này vẫn còn mới.
Craig trêu
chọc. Trong khi bọn họ tiếp tục cãi nhau ầm ĩ, tôi lún sâu vào ghế ngồi của
mình, bằng cách nào đó kiềm chế nhu cầu mạnh mẽ muốn buồn nôn…
- Cậu có sao
không, Brenda?
Craig tỏ ra
lo lắng khi nhận ra sự khó chịu của tôi.
- Đúng vậy,
cậu có vẻ không được khỏe. Xin cậu, nếu có thể, hãy tránh nôn mẫu khoai tay rán
nào vào tô nước tương satế của tớ nhé, điều đó tốt với tớ hơn…
- Tớ phải đi
đây.
Tôi đứng dậy
ngay tức khắc, chụp vội những cuốn sách và rời khỏi tiệm cafe như một cơn bão,
và từ chối cả tuýp kem che khuyết điểm của Raina bỏi vì rõ ràng rằng tôi có nhiều
thứ phải thu xếp ở nhà hơn là trang điểm…
Kể cả trong
những giấc mơ.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét