Bóng ma trong mộng
Chương 8
Tối thứ bảy, Craig và Raina đã dẫn tôi đi thăm quan một vòng thành phố, phần lớn chuyến đi này chủ yếu là lượn lờ trong xe hơi trước tiên là đến cửa hàng thức ăn nhanh Glace & Pissa trên đường Main street, sau đó ghé qua tiệm làm đầu nơi mà Craig cắt tóc và cuối cùng là một tiệm tạp hóa, ở đây người ta có thể tìm thấy tất cả từ xẻng cào làm vườn đến các loại rau trong vườn.
Để kết thúc
cuộc dạo chơi này, chúng tôi dừng chân ở một quán cafe ít “rỗng tuếch” nhất ở
thành phố này, theo cách nói của Raina.
- Cậu đùa đấy
hả?
Raina ngạc
nhiên với chất giọng khàn khàn.
- Ở đây là
Stanley’s, chứ không phải là Starbuck. Và chỉ có duy nhất một loại cafe cho tất
cả mọi người thôi!
Vậy là cuối
cùng chúng tôi chọn kêu ba tách cafe đơn thuần trước khi theo Raina đến chiếc
bàn nằm trong góc phòng.
- Vậy rồi, cậu
cần một liều thuốc hồi phục tinh thần như thế sao? - Raina nói
- Cậu nói gì
cơ?
- Tớ nói cái
ly “đúp cafe expresso” của cậu, nó để làm gì vậy?
Raina nhướng
một bên lông mày được điểm bởi bông khuyên của mình, với vẻ mánh khóe.
- Tớ đã biết
là vấn đề chỉ đơn thuần là việc cậu không thể ngủ nổi thôi đúng không? Với
một lượng chất đốt như thế, tớ chắc mình sẽ lăn lộn trên giường suốt đêm đấy!
- Xin chào
màn biểu diễn.
Craig trêu
chọc. (ý màn nhào lộn trên giường)
Tôi nuốt vào
một ngụm cafe – còn tệ hơn cả nhạt nhẽo – và tôi ý thức một cách hoàn hảo rằng
“có chứ” tôi muốn ngủ, nhưng một phần nào trong tôi vẫn sợ hãi giấc mơ sắp tới
và nhất là ý nghĩa nó mang đến. Tuy nhiên, từ sau sự xuất hiện gần nhất của
Travis trên xe bus, mặc cho tất cả những tìm kiếm của tôi và tất cả mọi thứ mà
tôi biết về cậu ấy, tôi không thể ngăn cản mình tự đặt câu hỏi rằng liệu một
ngày nào đó tôi có gặp lại cậu ấy không, cậu ấy sẽ lại nắm chặt tay tôi chứ… và
trái tim tôi có còn đập mạnh vì cậu ấy không…
- Ít nhất
thì nó cũng phải khá lên chứ? - Craig hỏi tôi. - Cậu có ngủ được chút nào trong
căn nhà mới của cậu không?
Tôi nhướn
vai trong khi đang xem xét chiếc vòng cổ mà tôi tìm thấy hôm nọ. Tôi đã giấu nó
vào trong đôi giày tennis cũ kĩ đặt tận đáy tủ quần áo của tôi, ngay bên cạnh
đôi giày trượt mà tôi đã từ chối cho Emma mượn. Đôi giày vẫn đẹp tuy nhỏ hơn ba
cỡ so với tôi bây giờ, nhưng tôi vẫn giữ lại nó, không thể vứt bỏ. Nói cách nào
đi nữa thì đó cũng không phải là thứ mà chúng tôi có thể lãng quên được.
- Tớ đã nói
về căn nhà của cậu với những người già trong nhà - Craig tiếp tục - Họ đã ở cái
chốn hẻo lánh này từ khi được sinh ra. Nhưng toàn bộ câu chuyện giết người này…
Nó còn ảm đạm hơn điều mà tớ nghĩ.
- Ảm đạm hơn
một bể tắm máu ư?
Raina ngạc
nhiên. Craig khẽ gật đầu.
- Đúng vậy,
người ta xác nhận rằng, ngày hôm đó, Travis đã cố gắng giúp mẹ tránh khỏi một
trận đòn. Rõ ràng là, khi trở về nhà, Travis chứng kiến bạn trai mẹ cậu nhào
vào người bà ấy với những quả đấm liên tiếp. Travis muốn đánh lạc hướng chú ý của
gã tình nhân bằng cách gây ẩu đả với hắn, nhưng, khi mẹ cậu bị hắn ta lãng quên
và bà cố gọi cho cảnh sát, bà đã không thể thốt nên một từ nào cả. Tớ tưởng tượng
được rằng bà đã quá sợ hãi khi ấy về điều mà bà vừa chịu đựng. Cuối cùng, bà trốn
trong tủ hốc tường ở lối ra vào bởi không thể chịu được âm thanh hả hê của tên
đểu giả đó đang hành hạ con trai mình.
- Quả là một
người “thú vị” đấy. - Raina nói. Craig nhướng vai, tiếp tục:
- Sau đó, tớ
tin là bà ấy đã bị mất một chút kí ức về thảm nạn đó hay ít nhất thì đó là cái
người ta đã nói.
- Vậy bây giờ
bà ấy sống ở đâu?
- Ở một góc
nào đó. Bà ấy sống ở khu dân cư phía sau hồ. Dù sao thì đó là điều mà bố mẹ đã
nói với tớ.
- Coi chừng
nào.
Raina chọc
ghẹo Craig.
- Cậu bắt đầu
nói giống như những kẻ nhà quê ở đây rồi đấy!
- Tớ thích
nói chuyện giống họ còn hơn là giống họ như đúc!
Craig cãi lại
trong khi ngón tay đang chỉ vào chiếc áo ngắn tay của Raina. Chúng tôi nhìn thấy
ở đó một con cá mập khổng lồ, linh vật của ngôi trường, đang bơi lội phía trên
câu thuyết minh: “Trường Trung học Addison có răng” (ý chỉ răng hàm của cá mập
là trường trung học Addison luôn sẵn sàng chiến đấu)
- Tớ đã mơ về
cậu ta.
Bất thình
lình tôi nói ra để chấm dứt câu chuyện đùa giữa họ.
- Về ai cơ?
Raina gần
như nhảy chồm lên.
- Travis
Slather!
- HẢ… cậu
đang nói về điều gì vậy?
Craig lúng
túng. Lần này, tôi dồn hết sự can đảm vào hai tay mình và tôi kể với họ tất cả:
đầu tiên là những giọng nói mà tôi đã nghe, đến những dấu tím xanh không thể giải
thích được mỗi khi thức dậy và cuối cùng những lần xuất hiện gần đây của Travis
và yêu cầu giúp đỡ của cậu.
- Tớ đã nói
rõ với cậu là nơi ấy bị ma ám mà!
Raina thốt
lên.
- Có thể là
cậu mơ về anh chàng đó bởi tất cả câu chuyện mà cậu nghe thấy. - Craig đưa ra
giả thuyết. - Nếu tớ là cậu, tớ chắc chắn cũng sẽ gặp ác mộng thôi!
- Không thể!
Những giấc mơ như thế đã bắt đầu từ trước cả khi tớ biết về vụ giết người này.
- Và giả sử
cậu sẽ giúp cậu ta như thế nào?
- Tớ không
biết tí gì về nó cả!
- Được rồi,
nhưng ít nhất thì cậu ấy có đáng yêu không?
Raina tỏ vẻ
phấn khởi. Bởi vì tớ nghe nói rằng Travis là một anh chàng rất tuyệt đấy!
- Ôi lại bắt
đầu rồi…
Craig ngước
mắt lên trời. Riêng tôi, lời đánh giá vừa rồi của Raina bất giác làm tôi mỉm cười.
Tôi đã làm tất cả để giữ mình lại, nhưng điều đó còn mạnh hơn cả chính tôi, tôi
cảm nhận được mặt mình đang sáng lên và hai má đỏ ửng. Bởi vì, đúng vậy, cậu ấy
rất tuyệt. Và một phần trong tôi rõ ràng mong chờ được gặp lại cậu.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét