Bóng ma trong mộng
Chương 5
Vừa từ trường
về đến nhà, tôi đặt sách vở xuống sàn và lao ngay vào máy tính. Tôi bắt đầu tìm
kiếm bằng cách gõ địa chỉ nhà tôi trên Google – thế là quá đủ: một bài viết
trên tờ Addison hiện ra ngay tức thời. Bài báo chỉ nói về ngôi nhà của chúng
tôi, về việc nó cuối cùng đã được bán – cho cha mẹ tôi – sau nhiều năm chết dí
trên thị trường. Rõ ràng chúng tôi không phải là những người đầu tiên đã sống ở
đây kể từ sau vụ tắm máu.
Hai gia đình
khác đã đến ở trong ngôi nhà này, nhưng chẳng lâu sau đó đã khăn gói ra đi: sáu
tháng cho gia đình thứ nhất, và sáu năm cho gia đình thứ hai. Cả hai gia đình đều
tuyên bố rằng đã có những tiếng động đáng sợ vào ban đêm.
Bài báo tóm
gọn với lịch sử của ngôi nhà và những gì đã xảy ra ở đó 20 năm trước. Raina và
Craig đã nói thật. Một thanh niên mười bảy tuổi đã bị giết. Cơ thể cậu được tìm
thấy trong bồn tắm, cậu đã bị đánh vào đầu bằng một cái búa nạy đinh.
- TRAVIS
SLATHER.
Tôi đọc to
tên của nạn nhân. Một vị khó chịu dâng lên miệng tôi. Tôi nhắm mắt cố gắng điểm
lại các chi tiết trong khi nghĩ về người con trai trong giấc mơ của tôi đêm
qua. Cậu ấy nói tên là Travis.
Theo bài
báo, Jocelyne, mẹ của cậu, đang ở nhà khi việc đó xảy ra, nhưng bà cũng đã bị
đánh rất dã man. Cảnh sát tìm thấy bà co ro trong tủ hốc tường ở cửa ra vào của
tầng trệt, gần như mất hết ý thức.
Theo dõi tiếp
bài báo, tôi biết được một số chi tiết về kẻ sát nhân: đó thực tế là bạn trai của
người mẹ, lý lịch tư pháp của hắn cho thấy hắn từng bị buộc tội bạo hành đối với
vợ, và hiện đang thụ án tù chung thân. Tôi dõi mắt vào phòng mình để hồi tưởng
lại khung cảnh như trong giấc mơ, các món đồ của đội Bruins, ga trải giường màu
xanh nước biển, và bằng bản năng, tôi hiểu đó là phòng của cậu ấy, điều đó thôi
thúc tôi phải tìm hiểu sâu xa hơn nữa.
Mò mẫm một hồi,
tôi vào một trang web tựa là “Những ngôi nhà ma ám nhất ở New England”.
Tôi di chuyển
xuống cuối trang, cho tới bức ảnh ngôi nhà của tôi. Nó hầu như giống hệt bây giờ:
thậm chí cả màu hạt dẻ, cả cầu thang gỗ, hộp thư màu đen bằng kim loại. Duy nhất
một sự khác biệt: cây phong phía trước ngôi nhà giờ đã lớn hơn rất nhiều, và cửa
sổ tầng một, phòng tôi, không còn bị bít lại nữa. Điều đó khiến sống lưng tôi lạnh
toát.
Tôi xem xét
một loạt các trang web khác nhằm tìm kiếm thông tin về những bóng ma và việc hiện
hình, cố gắng nhìn rõ trong mớ lộn xộn những tin nhắn hồi âm cá nhân (ví dụ: một
số người khẳng định là hóa thân của Elvis, Marilyn Monroe hoặc Kurt Cobain),
cho đến khi cuối cùng tôi đã tìm thấy một bài viết đáng giá. Đây là một trang
web dành riêng để nói về các loại ma hiện hình, trong đó khẳng định rằng nói
chung, nếu bóng ma ám ảnh một nơi, đó là vì họ chưa thể đi sang thế giới bên
kia được, bởi vì họ vẫn còn vấn đề phải giải quyết. Họ bám vào những người
có tri giác phi giác quan và tin tưởng vào những người này để giải quyết vấn
đề của họ. Bằng cách này, họ cuối cùng cũng có thể yên nghỉ.
Chỉ suy nghĩ
về điều đó thôi cũng khiến cho ngực tôi như có một nút nhỏ xiết chặt lại.
Đó là sự thật,
gì nào: ngoại trừ với Emma, tôi không bao giờ coi mình là một thầy bói hoặc là
có một chút xíu nhỏ nhất năng lực phi thường. Lại càng không sở hữu những khả
năng siêu nhiên.
- Brenda?
Bố tôi gọi
khi nhẹ nhàng tới gần cánh cửa khép hờ.
- Mọi việc vẫn
ổn đấy chứ? Con nhốt mình trong đây cả buổi chiều rồi… Thế mà con nói là chúng
ta sẽ cùng xem trận đấu sao?
- Tại sao bố
không nói gì với con?
Tôi cố gắng
giữ bình tĩnh khi bố mở rộng cánh cửa.
- Nói gì với
con?
- Rằng căn
nhà này bị ma ám và đã có một cậu bé bị sát hại ở đây hai mươi năm trước.
- Từ khi nào
con lại tin vào ma quỷ thế?
- Từ khi
Emma qua đời.
Tôi trả lời
qua hàm răng nghiến chặt. Ông đưa mắt ra phía hành lang để chắc rằng mẹ tôi
không nghe thấy.
- Chúng ta sẽ
ăn tối trong ba mươi phút nữa.
Ông nói, giả
vờ không nghe thấy tôi. Trong gia đình chúng tôi, có một quy tắc bất thành văn
là không ai có quyền nhắc đến Emma. Đã năm năm kể từ khi em ấy bỏ chúng tôi mà
đi, và từ khi đó, em ấy đã dường như chưa bao giờ tồn tại. Cha mẹ tôi đã thuê mấy
người dọn sạch phòng của em và chuyển nó thành phòng làm việc - phòng mà chẳng
ai sử dụng.
Khi ấy mẹ
tôi đã chẳng muốn dậy nữa. Trong vòng ba tháng, bà nhốt mình trong phòng, trong
bóng tối, và chúng tôi phải không ngừng nhắc bà làm những việc bình thường hàng
ngày như là ăn uống, tắm rửa và thay đồ. Bà hầu như cũng đã trở thành một bóng
ma.
Thời gian
qua đi, mọi việc đã phần nào ổn định lại, nhưng mẹ chẳng bao giờ còn được như
trước nữa. Và tôi tin là tôi cũng không thể như xưa. Đâu đó trong tôi, tôi cảm
thấy mình có lỗi trong tai nạn của Emma.
Ngày hôm đó
Emma đã mượn giày trượt của tôi để tập quay trong lối đi. Nhưng tôi đã từ chối.
Thế là em ấy cuối cùng đã lấy xe đạp đi lòng vòng. Emma đi một mình và, khi
băng qua một ngã tư lớn, em đã quên rằng phải quan sát. Rồi Em ấy không bao giờ
về nữa.
- Bố? Con hỏi
bố một câu được không?
Tôi cả gan
nhìn thẳng vào bố tôi, lúc đó ông đang quay nghiêng. Ông vẫn khăng khăng không
nhìn thẳng vào tôi.
- Đây là một
ngôi nhà tốt, nơi mọi người sống tốt.
Ông trả lời,
cái nhìn khó hiểu.
- Câu chuyện
kết thúc ở đây!
- Chắc chắn
là không! Tại sao bố chẳng nói gì với con? Bố hẳn đã không ngờ rằng dù sao đi nữa
cuối cùng con cũng đã biết được?
- Chúng ta
không tin vào ma quỷ.
Ông đáp lại
một cách khô khan.
- Là bố
không tin thôi!
- Ăn tối
trong ba mươi phút nữa.
Ông nhắc lại
trong khi chậm rãi kéo cánh cửa phía sau. Tôi nói rằng tôi không đói, nhưng tôi
không nghĩ rằng ông nghe thấy.
Cha tôi đã rời
khỏi phòng.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét