Bóng ma trong mộng
Chương 6
Cả đêm hôm
trước tôi không ngủ mà lên mạng tiếp tục tìm kiếm. Tôi đã có thêm thông tin về
Travis. Về niềm đam mê đối với môn khúc côn cầu và tất cả những gì liên quan đến
đội Bruins, về việc cậu ấy rất mê cắm trại, ngay cả khi trời rét. Và, cậu ấy
cũng đã từng phải đối mặt với một mất mát lớn. Cha cậu mất vì một cơn đau tim
khi cậu mới bảy tuổi, để lại đằng sau đứa con trai vô cùng hụt hẫng.
Giữa ý tưởng
rằng tôi đã tự mình tạo ra Travis qua các bài báo và những lời kể lại, và ấn tượng
rằng chúng tôi cuối cùng cũng có không ít điểm chung, những câu hỏi cứ quay
vòng trong đầu tôi đến mức tôi chẳng nhận ra các giờ học cứ nối nhau qua đi.
Nhưng vào cuối ngày tôi hoàn toàn mệt nhoài, đến mức ngay cả những băng ghế nhựa
đã rạn nứt trên xe bus cũng có vẻ thoải mái đối với tôi.
Thả người
trên một chiếc ghế cuối xe, tôi bắt đầu ngắm nhìn qua cửa sổ chờ lúc bác tài cuối
cùng cũng dừng ở bến của tôi. Đột nhiên một cái gì đó chạm vào vai tôi. Tôi
quay lại. Đó chính là cậu ấy, ngồi trên băng ghế sau tôi:
Travis.
Đôi mắt màu
xanh da trời nhạt gắn chặt vào tôi. Vết thương trên trán cậu đã biến mất. Tôi mở
miệng, run rẩy một chút, ngạc nhiên bởi vẻ đẹp của cậu ấy, đôi vai thật rộng và
sự mãnh liệt trong cái nhìn của cậu.
Tôi nhìn
quanh, tò mò muốn biết liệu chỉ có tôi mới nhìn thấy cậu ấy hay không, nhưng rõ
ràng là chỉ có chúng tôi trong xe buýt, những học sinh khác đều đã xuống cả rồi.
Travis
nghiêng xuống và đặt tay vào phía sau ghế của tôi, để lộ một cánh tay cơ bắp và
một vết sẹo trên ngón tay cái.
- Thế nào? Hẳn
là cậu đã biết về mình rồi, phải không Brenda?
Không hiểu bằng
cách nào mà tôi gật đầu được trong khi kín đáo rụt tay lại vì sợ rằng cậu sẽ cố
nắm lấy nó giống như trong giấc mơ của tôi.
- Cậu đã tìm
thấy những gì cậu tìm kiếm?
Tôi lắc đầu,
bởi vì câu trả lời là không. Cái ngày Emma hiện về gặp tôi, tôi hiểu lý do rõ
ràng: em ấy muốn tạm biệt tôi. Còn Travis, tôi chẳng biết cậu ấy nghĩ gì trong
đầu.
- Cậu muốn
gì?
Tôi thậm chí
còn không hiểu làm sao mà cậu ấy lại ở đây, vào lúc này. Cậu ấy mỉm cười như thể
sự hoang mang của tôi khiến cậu ấy thích thú.
- Trước tiên
- Travis nói trong khi cúi thấp hơn một chút - mình không muốn làm tổn thương cậu.
Nhưng mình cần cậu.
Trượt tay
trên lưng ghế, tay cậu ấy một lần nữa lại chỉ còn cách tay tôi vài centimet.
- Mình không
thể buộc cậu phải ở lại với mình khi cậu đang nằm mơ. Rõ ràng điều đó là không
thể, và mình đã thật ngu ngốc khi cố làm điều đó. Cậu ấy liếc nhìn cổ tay của
tôi.
- Sự thật là
cậu cần phải muốn ở lại với mình, nghe mình nói và giúp đỡ mình. Không có cậu,
mình sẽ không thể yên nghỉ được.
Tôi hít một
hơi thật sâu trong khi suy nghĩ về Emma. Bằng cách nào đó, bản thân tôi cũng
không được thanh thản với chính mình. Cổ họng xiết lại, Travis tiếp tục quan
sát tôi.
- Mình cũng
sẽ giúp đỡ cậu mà, cậu biết đấy.
- Tôi không
cần giúp đỡ.
Tôi run giọng
nói.
- Cậu có chắc
không?
Tôi hướng
ánh mắt đi chỗ khác lẩn tránh câu hỏi, và tôi cảm nhận sức nóng của hơi thở cậu
ấy mơn man trên cằm tôi. Người ta có lẽ sẽ nói đó là mùi táo nướng trong lò.
Đúng lúc đó, xe buýt chợt dừng lại ngay bến của tôi.
Travis từ từ
đặt tay lên tay tôi, trái tim tôi đập thình thịch như trống trong lồng ngực.
- Vậy là cậu
sẽ giúp mình chứ?
Tôi rùng
mình trước tính cấp bách trong giọng điệu của cậu ấy, bị giằng xé giữa khao
khát nói có với cậu ấy và mong ước thoát khỏi cơn mơ này để không bao giờ ngủ nữa.
- Cháu xuống
không?
Bác tài thốt
lên. Tôi nhìn lên Travis lúc ấy vẫn đang nhìn xoáy vào mắt tôi, tôi dừng lại một
khoảnh khắc trên đôi môi đầy đặn tái nhợt của cậu ấy, trên cái quai hàm nghiến
chặt.
- Nào, nhanh
lên chứ!
Người đàn
ông ngồi trước tôi kêu lên. Một vài giây sau, tôi cảm thấy như có ai lay mình.
Miễn cưỡng mở mắt ra, tôi thấy một cô gái tóc vàng đeo cặp kính lớn màu xanh lá
cây đang cúi xuống và cố đánh thức tôi dậy. Trên xe buýt, tất cả mọi người đều
quay lại: phải có đến ít nhất là hai mươi người trên xe. Bác tài ném cho tôi một
cái nhìn giận dữ qua gương chiếu hậu.
- Nào cháu
có xuống hay không?
Tôi gật đầu
rồi túm lấy sách vở và nhảy xuống.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét