This is default featured post 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 11

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1

Chương 11: Một mối nguy hiểm


Tiếng mở cửa phòng làm Grace choàng mở mắt.
"Mình đã ngủ được bao lâu rồi?"
Cô thầm hỏi, khi Lorcan Furey bước vào và đóng cửa lại. Grace cảm thấy không vui khi anh ta bất ngờ vào phòng như vậy. Như hiểu ý cô, Lorcan nói:
- Xin lỗi, tôi gõ cửa nhưng nho nhỏ thôi, vì không muốn gây chú ý.
Bực tức nhất thời chuyển thành bối rối, vì anh ta bắt gặp cô trong tình trạng ngái ngủ với chiếc áo ngủ mong manh. Kéo chăn lên người, Grace chêm thêm gối ra sau, ngồi dậy. Lorcan hỏi:

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Hãy tin vào sự kì diệu của tình yêu!

Hãy tin vào sự kì diệu của tình yêu!

Tác giả: Nguyễn Thắm


“Một câu chuyện của riêng mình. Hy vọng chia sẻ cùng mọi người, và để mọi người có niềm tin rằng, trên đời này, có những điều kì diệu vẫn luôn luôn xảy ra."
~~~~~
Nó chưa bao giờ dám thú nhận rằng nó yêu một người trong thế giới ảo.
Nó từng yêu, từng rung động, mối tình đầu đẹp và trong veo, nhưng nhanh chóng chết yểu chỉ đơn giản vì nó là người sống thực tế. Người con trai của nó quá trẻ và cậu ấy cũng có những ước mơ, cũng như nó vậy. Nên chẳng có lý do gì nó ngăn cản khi cậu ấy kiếm được học bổng du học tại Paris hoa lệ. Cậu ấy nói hãy chờ cậu ấy về, 4 năm chẳng ngắn nhưng cũng chẳng dài chỉ cần hai đứa có niềm tin. Nó đáp lạnh lùng:
"Nhưng em không có niềm tin".

Mật mã Da Vinci

Mật mã Da Vinci

Tác giả: Dan Brown
Người dịch: Đỗ Thu Hà
Nhà xuất bản Văn hoá - Thông tin, 2006
Thể loại: Văn học nước ngoài
Năm xuất bản: 2006

NHỮNG SỰ VIỆC CÓ THẬT

Tu viện Sion - một hội kín ở châu Âu được thành lập năm 1099 - là một tổ chức có thật. Năm 1975, Thư viện Quốc gia Pháp ở Paris phát hiện thấy những văn bản trên giấy da, được gọi là Les Dossiers Secrects (Hồ sơ bí mật) xác nhận một số thành viên của tu viện Sion, trong đó có Ngài Isaac Newton, Botticelli, Victor Hugo và Leonardo da Vinci.

Nhật ký son môi

Nhật ký son môi

Tác giả: Gào

Giới thiệu nội dung:

Nhật Ký Son Môi - Toàn bộ cuốn truyện không phải là những trang nhật ký ghi lại những sự việc, cảm xúc diễn ra theo kiểu từng ngày, từng giờ, trái lại, nó được kết cấu chặt chẽ với cốt truyện rõ ràng và đơn tuyến. Thời gian ước tính kéo dài khoảng 5 tháng, xoay quanh câu chuyện nhân vật "Tôi" - một cô gái hơn hai mươi tuổi xinh đẹp, cá tính, sắc sảo, dám yêu, dám sống và dám chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Cô có người yêu kém 2 tuổi đang du học nơi trời Tây, chàng trai ấy phản bội cô và cô sống khổ sở trong sự ngăn cấm của gia đình chàng trai, trong tình yêu da diết mãnh liệt và tinh thần thủy chung như nhất dù có bao cách trở, cũng như phải đối mặt với những khó khăn trong công việc, cuộc sống và thời kỳ khó khăn "khủng hoảng tuổi hai mươi".

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

Hải tặc ma cà rồng - Tập 1 - Chương 10

Hải tặc ma cà rồng

Chương 10: Đời cướp biển


Bartholomew bảo Connor:
- Cậu có thể lấy giường này.
Đó chỉ là một khung giường gỗ với nệm mỏng, bên dưới có khoảng trống để cất vài món đồ.
Connor chẳng có đồ đạc gì. Chút tải sản nó và Grace mang theo trong hai ba lô, khi đi khỏi Vịnh Trăng Lưỡi Liềm, đã bị bão cuốn trôi. Tất cả chỉ còn lại bộ quần ào tả tơi trên người.
- Này bồ, không thể ngủ với bộ đồ ướt sũng đó. Sơ mi và quần này vửa đấy.
- Cám ơn nhiều.
Vừa nói Connor vừa đón bộ quần áo Bartholomew ném tới. Nó cởi quần áo ướt treo lên một đòn tay, rồi mặc sơ mi và quần khô.

Bóng ma trong mộng

Bóng ma trong mộng

Tác giả: Laurie Faria Stolarz

Giới thiệu:


Một cô gái trẻ vừa chuyển đến ngôi nhà mới và những hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xảy ra ngay khi cô vừa tới...
Đêm đêm cô bị ám bởi một cậu con trai mà cô không hề quen biết, luôn có thứ gì đó lạ lùng xảy ra trong những giấc mơ của cô, và lúc tỉnh dậy mình mẩy cô đều thâm tím.
Những gì đã xảy đến với cậu con trai ấy là một bi kịch của định mệnh, bởi cậu đã phải chết trong tình cảnh thật kinh hoàng. Ngay khi mối liên lạc được thiết lập và nỗi sợ hãi từ từ mất đi, tình bạn, rồi đến một thứ tình cảm nảy sinh tình yêu đã dần tới đối với cô gái và cậu trai trẻ. Qua những giấc mơ của cô gái, bọn họ đã trải qua một câu chuyện tình yêu mang đến cho nhau nhiều hạnh phúc. Nhưng rõ ràng, một hồn ma sẽ phải rời khỏi thế giới này để đi đến một thế giới khác tốt đẹp hơn…

♥♥♥
Mục lục
♥♥♥

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

Bóng ma trong mộng - Chương 11

Bóng ma trong mộng

Chương 11


Mặt trời rọi những tia sáng nóng bỏng qua cửa sổ phòng ngủ của tôi. Tôi nheo mắt và trở mình trên giường, ngạc nhiên là đồng hồ báo thức đã không hề reo, nhất là trong ngày hôm nay tôi đã dự tính đi thăm mẹ Travis.
Khoảng 10 giờ, Craig qua chở tôi đi bằng ô tô. Cậu ấy đã đề nghị đưa tôi đến nhà bà Slather.
Vài ngày trước tôi đã kể tất cả cho họ nghe, cho cậu ấy và Raina: chiếc vòng cổ, em gái Emma của tôi, và về mối quan hệ của tôi với Travis đã đi từ 0 tới 10 trên 10 trong vòng có một tuần.
- Cậu căng thẳng à?
Craig hỏi tôi khi dừng xe trước căn hộ của bà Slather. Chúng tôi đang ở trong một trong những khu chung cư phức tạp, nơi mà mọi thứ mang một vẻ hết sức tầm thường, nhà ở và cây cối bao quanh nhau.
Căn hộ của bà Slather nằm ở cuối hành lang. Một chiếc xe hơi han gỉ đỗ trước mấy tờ báo cuộn lại rải rác trên tấm thảm chùi chân.
- Cậu có muốn tớ đi cùng không?
Tôi lắc đầu và bước ra khỏi xe, chuỗi hạt xiết chặt trong lòng bàn tay. Còn mười bước chân ngăn cách tôi với cánh cửa căn hộ. Tôi bước chậm chạp trong lúc cố trấn tĩnh và trái tim tôi đập như muốn vỡ vụn ra. Đến bước thứ tám, tôi ngoái lại phía chiếc xe của Craig. Cậu ấy giơ hai ngón cái lên để khích lệ tôi và tôi cũng làm thế, tôi thấy mừng là cậu ấy có mặt ở đây. Và mừng vì mình đã đi xa được đến vậy. Hai tay run nhẹ, tôi hít thật sâu trước khi tiếp tục đi tới trước cánh cửa. Cuối cùng thì tôi cũng bấm chuông. Bên trong, tôi nghe thấy có tiếng người di chuyển. Hai giây sau, cánh cửa mở ra.
- Có việc gì thế?
Người phụ nữ hỏi tôi. Cô ấy còn già hơn trong tưởng tượng của tôi: sáu mươi tuổi, mái tóc xám đã ngả bạc và miệng mím chặt.
- Cô hẳn là Jocelyne Slather?
Tôi nói gần như thì thầm.
- Và cháu là…?
Cô ấy nheo đôi mắt nhỏ màu xanh và nhìn thôi chăm chú. Những nếp nhăn hằn sâu quanh mắt giãn ra thành những đường lớn.
- Cháu tin là cháu có một thứ thuộc về cô, thưa cô…
Miệng cô ấy trở nên cau có.
- Và tôi thì tin là cháu nhầm người rồi. Cô ấy chuẩn bị đóng cánh cửa lại, nhưng tôi đã kịp thời chặn lại bằng cách chèn chân vào khe cửa. Tôi đung đưa chuỗi hạt trước mắt cô ấy.
- Cháu đã tìm thấy nó ở đâu?
Cô ấy nhìn phía sau lưng tôi, trong phố, để chắc chắn là tôi chỉ có một mình.
- Travis nhất thiết muốn cháu đưa nó lại cho bác.
- Nhưng cháu là ai?
Cô ấy nhắc lại.
- Cháu biết điều đó nghe có vẻ vô lý, nhưng cháu là một người bạn của con trai bác.
- Con trai tôi đã chết rồi! Một lần nữa, cô ấy muốn đóng cánh cửa lại, nhưng chân tôi vẫn khóa ở chỗ đó.
- Cháu xin bác, bác Slather. Cháu biết điều đó có vẻ điên rồ, nhưng hãy nghe cháu. Cháu đã mơ thấy anh ấy…
Cô ấy lắc đầu, sau đó để tôi lại ngưỡng cửa và nói sẽ gọi cảnh sát.
- Cô hãy đợi đã!
Tôi mạnh bạo mở rộng cánh cửa ra. Mẹ Travis nhấc điện thoại và bấm nút loa ngoài. Thế là tôi tuôn ra tất cả, mọi chi tiết mà Travis đã kể cho tôi: Ngày của mẹ (Mother’s Day) với bánh mì khô mềm xèo, bó hoa đồng nội mà cậu mang về tặng mẹ, làm thế nào mà người ta lấy cái vòng khỏi cậu ấy.
- Nó đã bị quẳng vào trong phòng tắm. Cô đã tìm nó khắp nơi mà không thấy. Nó đã bị kẹt trong cái máy sưởi.
Cô Slather dừng hẳn lại và buông hẳn ống nghe. Bàn tay cô ấy run rẩy ép chặt lên miệng.
- Travis muốn cô biết rằng cậu ấy không muốn cô như thế này.
- Sao cháu biết tất cả chuyện này?
Cô ấy hỏi trong khi quay lại phía tôi.
- Cậu ấy nói với cháu… trong mơ.
Cô ấy cầm chiếc vòng tôi đưa lại và cố gắng nói điều gì đó. Đôi môi cô chuyển động để tạo thành từ, nhưng chẳng có âm thanh nào thoát ra.
- Cháu biết điều này có thể chẳng có nghĩa lý gì cả, nhưng nó cũng có thể không phải là điều quan trọng nhất. Điều duy nhất đáng kể lúc này, đó là cô hãy ngừng việc sống trong mặc cảm tội lỗi.
Có lẽ tôi cũng sẽ làm như vậy.

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

Bóng ma trong mộng - Chương 10

Bóng ma trong mộng

Chương 10


Những ngày tiếp theo tôi ngủ ngon hơn nhờ uống nhiều sữa nóng, thay cà phê bằng thức uống không có chất kích thích, ăn ít đồ ngọt và những chất có bột cũng như tất cả những thức ăn làm tôi thức lâu. Raina nói rằng cô ấy thấy rõ sự thay đổi của tôi, nhưng cô ấy lại đưa cho tôi những lời khuyên “sáng suốt” về lĩnh vực trang điểm, chứ không phải việc tôi phải đi ngủ sớm vào mỗi buổi tối và đánh một giấc vào buổi trưa. Không kể đến những lần Travis đến thăm.

Bóng ma trong mộng - Chương 9

Bóng ma trong mộng

Chương 9


Tối nay, tôi mặc bộ đồ ngủ thoải mái của mình (một chiếc áo thun chữ T của đội Bruins mới toanh nhưng rộng quá khổ cả trăm lần so với tôi). Rồi tôi nuốt một hơi viên thuốc ngủ cùng với một cốc đầy sữa nóng. Trước khi lên giường, tôi mở cửa sổ cho gió mát ùa vào trong phòng. Bầu trời đêm thật huyền diệu với ánh trăng tròn vành vạnh và lấp lánh một vài ngôi sao.

Bóng ma trong mộng - Chương 8

Bóng ma trong mộng

Chương 8


Tối thứ bảy, Craig và Raina đã dẫn tôi đi thăm quan một vòng thành phố, phần lớn chuyến đi này chủ yếu là lượn lờ trong xe hơi trước tiên là đến cửa hàng thức ăn nhanh Glace & Pissa trên đường Main street, sau đó ghé qua tiệm làm đầu nơi mà Craig cắt tóc và cuối cùng là một tiệm tạp hóa, ở đây người ta có thể tìm thấy tất cả từ xẻng cào làm vườn đến các loại rau trong vườn.
Để kết thúc cuộc dạo chơi này, chúng tôi dừng chân ở một quán cafe ít “rỗng tuếch” nhất ở thành phố này, theo cách nói của Raina.

Bóng ma trong mộng - Chương 12 END

Bóng ma trong mộng

Chương 12


Lúc này đang là chiều thứ bảy, ba tuần tốt đẹp sau cuộc gặp của tôi với cô Slather. Và cũng là ba tuần kể từ lần cuối cùng Travis tới thăm tôi.
Tôi đang ngồi ở quán Stanley’s với Craig và Raina, một ly cà phê địa phương hảo hạng đặt trên bàn phía trước tôi (ừ, thật nực cười, thứ hỗn hợp này tuy thế lại nhạt nhẽo ở một nơi nhạt nhẽo bắt đầu làm tôi hài lòng).

Bóng ma trong mộng - Chương 7

Bóng ma trong mộng

Chương 7


Có lần ở nhà mình, tôi đã cố gắng để chìm vào giấc ngủ, để có thể mơ tiếp giấc mơ bị dừng lại trước đó, nhưng sau chuyến viếng thăm của Travis, đầu óc tôi ở mức báo động chưa từng thấy (ý chỉ sự tỉnh táo). Ngay cả khi, cơ thể tôi thật sự đã kiệt quệ.

Bóng ma trong mộng - Chương 6

Bóng ma trong mộng

Chương 6


Cả đêm hôm trước tôi không ngủ mà lên mạng tiếp tục tìm kiếm. Tôi đã có thêm thông tin về Travis. Về niềm đam mê đối với môn khúc côn cầu và tất cả những gì liên quan đến đội Bruins, về việc cậu ấy rất mê cắm trại, ngay cả khi trời rét. Và, cậu ấy cũng đã từng phải đối mặt với một mất mát lớn. Cha cậu mất vì một cơn đau tim khi cậu mới bảy tuổi, để lại đằng sau đứa con trai vô cùng hụt hẫng.
Giữa ý tưởng rằng tôi đã tự mình tạo ra Travis qua các bài báo và những lời kể lại, và ấn tượng rằng chúng tôi cuối cùng cũng có không ít điểm chung, những câu hỏi cứ quay vòng trong đầu tôi đến mức tôi chẳng nhận ra các giờ học cứ nối nhau qua đi. Nhưng vào cuối ngày tôi hoàn toàn mệt nhoài, đến mức ngay cả những băng ghế nhựa đã rạn nứt trên xe bus cũng có vẻ thoải mái đối với tôi.
Thả người trên một chiếc ghế cuối xe, tôi bắt đầu ngắm nhìn qua cửa sổ chờ lúc bác tài cuối cùng cũng dừng ở bến của tôi. Đột nhiên một cái gì đó chạm vào vai tôi. Tôi quay lại. Đó chính là cậu ấy, ngồi trên băng ghế sau tôi:
Travis.

Bóng ma trong mộng - Chương 5

Bóng ma trong mộng

Chương 5


Vừa từ trường về đến nhà, tôi đặt sách vở xuống sàn và lao ngay vào máy tính. Tôi bắt đầu tìm kiếm bằng cách gõ địa chỉ nhà tôi trên Google – thế là quá đủ: một bài viết trên tờ Addison hiện ra ngay tức thời. Bài báo chỉ nói về ngôi nhà của chúng tôi, về việc nó cuối cùng đã được bán – cho cha mẹ tôi – sau nhiều năm chết dí trên thị trường. Rõ ràng chúng tôi không phải là những người đầu tiên đã sống ở đây kể từ sau vụ tắm máu.
Hai gia đình khác đã đến ở trong ngôi nhà này, nhưng chẳng lâu sau đó đã khăn gói ra đi: sáu tháng cho gia đình thứ nhất, và sáu năm cho gia đình thứ hai. Cả hai gia đình đều tuyên bố rằng đã có những tiếng động đáng sợ vào ban đêm.

Bóng ma trong mộng - Chương 4

Bóng ma trong mộng

Chương 4


Trưa hôm sau, thay vì để tôi ngồi một mình, Raina và Craig ra hiệu cho tôi đến nhập bọn cùng họ. Thật may mắn thay, bỏi tôi cần phải nói chuyện với họ, tôi cần thay đổi nghiêm túc những suy nghĩ của bản thân và để sang bên chứng “tự sát xã hội” (ám chỉ tự mình tách biệt với mọi người).
Giấc mơ đêm vừa rồi đã ám ảnh tôi suốt. Giá mà tôi chỉ cần có thể kể tất cả mọi chuyện cho một ai đó thì đã khác. Bất hạnh thay, điều đó sẽ gần như giống với khi em gái tôi mất đi. Vào giai đoạn đó, tôi đã thử giải thích điều mà tôi cảm nhận hay gần như điều mà tôi đã dự cảm, nhưng chẳng ai tin tôi cả. Và Làm thế nào để đổ lỗi cho họ đây? Chẳng ai có thể hiểu cho những điều phi lý như: Sự xuất hiện của Emma trong bộ đồng phục hướng đạo sinh - chính bộ đồ mà em ấy muốn nhất định phải mặc nó vào mỗi khi bán bánh mì và vào mỗi cuộc họp nhóm, hay chỉ để lang thang trong vườn - trong khi em vẫn đang rơi vào hôn mê đã 6 tháng trời. Tuy nhiên, tôi vẫn còn nhìn thấy cái cảnh của ngày hôm đó.

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Nhật ký son môi - 2 - Khi một thứ rời bỏ bạn - Mọi thứ rời bỏ bạn

Nhật ký son môi

2 Khi một thứ rời bỏ bạn – Mọi thứ rời bỏ bạn


Bạn sẽ không bao giờ đoán được những điều sẽ đến với cuộc đời bạn vào ngày mai, ngày kia, hoặc nhiều ngày sau trong tương lai. Thế nên, phần lớn thời gian bạn để cho hiện tại trôi qua mà chẳng trông chờ điều gì cả.

Nhật ký son môi - 1 - Tình yêu của tôi

Nhật ký son môi

Tác giả: Gào

1. Tình yêu của tôi

Ghi chép của một cô gái trải qua khủng hoảng tuổi hai mươi…
“Em giấu nỗi buồn trong thỏi son môi
Để mấp mé nụ cười qua đôi môi bôi trát kỹ…”
Anh à, anh có biết là…Em đã rất đau khổ không?


~~~~~
Tôi bước vào thời kỳ khủng hoảng của tuổi hai mươi. Không biết bao nhiêu người bước vào tuổi hai mươi hoặc sau tuổi hai mươi một tí (tức là 21, 22 như tôi bây giờ), phải sống trong thời kỳ này? Cái thời kỳ mà mỗi sáng thức dậy, sờ tay lên má lại thấy ướt. Nước mắt có lẽ đã chảy suốt đêm ngay cả trong giấc ngủ, dù là chẳng mơ gì. Tôi gọi những giọt nước mắt ấy là nước mắt của tiềm thức. Tôi khóc ngay cả khi không biết mình đang khóc. Không biết thì không biết luôn đi đã đành, đằng này, mỗi sáng thức dậy phải đối mặt với ngần ấy những thứ ươn ướt như thế, tôi cảm thấy rất rầu rĩ.
~~~~~

Cà phê cuối chiều

Cà phê cuối chiều

Tác giả: Hà Nguyên


Tôi chấm dứt một ngày dài mệt mỏi và lê thê bằng việc nhấm nháp một tách cà phê. Đen, không đường, đắng và nhiều cặn, loại cà phê dở nhất mà tôi có thể tìm ra. Tôi thích thế, hay chỉ là thói quen đã lặp đi lặp lại từ 8 năm nay? Không chắc nữa.
Tôi là một đứa con gái quái đản, lạnh lùng, tự cao, kiêu ngạo và hãnh tiến… không biết còn thêm tính từ gì nữa, đến giờ tôi mới chỉ nghe được có thế. Người ta nhìn vào những thói xấu của tôi để lên án, chì chiết. Thế nên, tôi đã học được cách tự bảo vệ mình khỏi những lời đàm tiếu, tôi nhấm nháp tách đen dở thúi vào mỗi cuối ngày, như nhấm nháp những lời xấu xa làm tôi tổn thương.
Tám năm nay tôi không khóc, tôi chỉ uống cafe đen, viết nhăng nhít lên bất kỳ nơi nào có thể hiện chữ, ngủ một giấc vật vờ và sáng ngày ra, đôi mắt thâm quầng, tôi ngẩng đầu lên đối diện với mọi thứ.

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

Khoảng cách ngày tình nhân

Khoảng cách ngày tình nhân

Tác giả: Blogger Mei Mei

“Không có tình nhân trong Valentine, ít nhiều cũng có cảm giác lạc lõng, bơ vơ, tôi chỉ nghe thấy những giai điệu bi thương, đang cắt xé đi những ưu tư, phiền muộn…”

~~~~~
Tôi lắng nghe bài bát trong chương trình radio trước đây tôi từng gắn bó hơn năm trời, chương trình có giọng nói làm mê hoặc con tim tôi, chương trình đến với ban đêm biến tôi thành một con người khác với ban ngày…
Đã từ lâu kể từ ngày người đó không làm chương trình này nữa, tôi cũng không còn thức khuya để nghe, thức khuya để nhắn đi vài dòng tin nhắn và chờ đợi hồi âm từ người đó nữa. Đã lâu lắm rồi, giờ đây nghe lại những giai điệu nhạc của chương trình trong một đêm không ngủ được như đêm nay, tôi lại nhớ về Yến Tử - biệt danh của người làm chương trình mà tôi thích, và lại nhớ về Hiểu Phàm - người giúp việc của tôi.

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

Chỉ đơn giản là Last Christmas

Chỉ đơn giản là Last Christmas

Tác giả: Blogger Bảo Nguyên


"Kỷ niệm nhẹ như những cơn gió, nhưng đủ nặng để người ta giật mình khi nó bất chợt ùa về..."

~~~~~
Tuyết rơi.
Tôi thong thả đi xuống con hầm cắt ngang qua đường. Tiếng bước chân vang vọng từ đâu tới, hơi thở nào thoang thoảng quanh đây. Cô độc và lạnh lẽo. Lối ra dẫn đến một bến tàu điện đi vào trung tâm thành phố. Dường như người ta đặt nó ở đây chỉ để phục vụ cho việc đi lại của người Việt.
Quanh tôi, từng đoàn xe vẫn nối đuôi nhau, im ắng. Ôm lấy những con đường là những cánh đồng cỏ mênh mông.
"Ờ, nghĩ xem tiếp theo thế nào thì hợp lý".
Không vội vã như mọi khi, tôi bước đi thật chậm, hít lấy cái lạnh của nước Nga. Tôi giật mình nhận ra, mùa giáng sinh đang ùa tới khắp đại lộ, lung linh, rực rỡ, náo nức… Vậy mà hôm nay đầu óc của một thằng như tôi bỗng cảm nhận được những điều này. Và nó làm tôi nhớ tới một người…
Tôi phì cười khi nghĩ tới câu chuyện với Bảo An ngày đó, một ngày đúng thời điểm này của 7 năm trước…